Chương 115: Cuộc chiến giành đệ tử (1)
“Thật là khó xử.”
Cốc chủ Thí Huyết Cốc Lý Chi Viêm định bước lên khán đài để thông báo trận đấu đã kết thúc.
Nhưng y không ngờ rằng hai trong số Ngũ Vương, những người có ảnh hưởng nhất bản Hội, lại đang xảy ra tranh chấp.
‘Mặc dù mình hiểu ý đồ của ngài ấy, nhưng ngài ấy đã thể hiện quá mức rồi.’
Lý Chi Viêm tặc lưỡi, liếc nhìn Mộc Kinh Vân.
Thực ra, bản thân y cũng không khỏi ngạc nhiên khi chứng kiến Mộc Kinh Vân sao chép được tinh hoa của tuyệt kỹ “Hữu Quyền Tả Chưởng” chỉ sau một lần quan sát trong lúc giao đấu với Vũ Trường Dược.
May mà y biết rằng trong người Mộc Kinh Vân là linh thể của chủ nhân, nếu không thì y cũng sẽ như những người kia, mong muốn thu nhận hắn làm đệ tử vì tài năng thiên bẩm ấy.
Dù sao thì, để mọi việc diễn ra suôn sẻ, y cũng phải can thiệp vào cuộc tranh cãi của hai vị Ngũ Vương kia mới được.
“Khụ khụ, hai vị…”3
Tuy nhiên, khi y đang định lên tiếng thì giọng nói của Ám Tông chủ từ phía bên trái vang lên.
“Ồ hô hô, xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai vị, nhưng ta có lời muốn nói, không biết có được phép không?”
Khi Ám Tông chủ lên tiếng hòa giải, hai vị trong Ngũ Vương vốn đang giận dữ đồng thời quay sang nhìn ông ta
Trong số đó, Minh Đao Vương Tôn Doãn có tính cách nóng nảy hơn, lên tiếng với giọng điệu gay gắt.
“Ngươi muốn nói gì?”
“Ta chỉ muốn nói rằng, hai vị đều là những người có uy tín trong bản Hội, hà cớ gì phải tranh chấp chỉ vì một nhân tài?”
Thông thường, họ sẽ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh sau khi nghe những lời này.
Nhưng lần này thì khác.
Việc vượt qua tất cả các cửa ải của Thí Huyết Cốc chứng tỏ người đó đã được kiểm chứng là có đủ các tố chất cần thiết của một võ giả, đồng thời cũng sở hữu khả năng sinh tồn mạnh mẽ.0
Chưa kể, hắn mới 17 tuổi đã mà đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh, thậm chí còn có tài năng thiên bẩm đến mức có thể sao chép được chiêu thức của những cao thủ đang ở bình cảnh của cảnh giới tuyệt đỉnh chỉ sau một lần quan sát.
Ai mà muốn bỏ lỡ một nhân tài như vậy chứ?
“Ta hiểu ý của Ám Tông chủ, nhưng đây là chuyện của ta và Quyền Vương, xin đừng xen vào.”
Minh Đao Vương Tôn Doãn cảnh cáo.
Ngược lại, Quyền Vương Nguyên Bính Học không nói gì.8
Cũng không phải vì hắn ta quân tử, mà vì tối qua hắn ta đã đến gặp Ám Tông chủ và nhờ ông ta đừng tranh giành đệ tử của Bì Cảnh Môn.
‘Hừm.’
Mặc dù hắn ta đã trơ trẽn bám lấy Ám Tông chủ vì không muốn bỏ lỡ nhân tài của Bì Cảnh Môn, nhưng giờ hắn ta lại đứng núi này trông núi nọ, tất nhiên hắn ta cũng cảm thấy ngại ngùng.
May mắn hắn ta không nhờ vả Minh Đao Vương, Phích Lịch Quyền Vương chỉ mong Ám Tông chủ đừng nhắc đến chuyện này.0
Tuy nhiên, Ám Tông chủ lại mỉm cười và nói.
“Nhưng mà, cho dù hai vị có quyết định được ai sẽ nhận hắn làm đệ tử thì có ý nghĩa gì đâu chứ?”
Lông mày của Minh Đao Vương Tôn Doãn nhướn lên.3
Chẳng lẽ Ám Tông chủ cũng muốn tham gia vào cuộc chiến giành giật nhân tài này sao?
Tôn Doãn lên tiếng cảnh cáo.3
“Chẳng lẽ ngươi cũng muốn…”
“À không, không phải vậy. Ý ta là, theo quy định của lễ phong chức, thì việc hai vị tranh luận ở đây cũng vô ích.”
“Vô ích là sao?”
Hai vị Vương ngơ ngác nhìn Ám Tông chủ, ông ta chỉ tay về phía Mộc Kinh Vân và nói.
“Mặc dù chưa thể khẳng định điều gì khi chưa xem qua màn trình diễn của các ứng viên khác, nhưng nếu hắn vượt qua cửa ải cuối cùng với vị trí đứng đầu…”
‘!!!!!’
Mặc dù Ám Tông chủ không nói hết câu, nhưng mọi người đều hiểu ý ông ta.
Nghĩ kỹ lại, với tài năng như vậy, khả năng Mộc Kinh Vân đứng đầu cửa ải cuối cùng là rất cao.
Và nếu điều đó xảy ra, quyền lựa chọn sẽ thuộc về hắn.
Cuối cùng, cuộc tranh cãi của họ về việc ai sẽ nhận Mộc Kinh Vân làm đệ tử có thể sẽ trở nên vô nghĩa.
“Đúng vậy, có tranh cãi nữa cũng vô ích.”
Trái ngược với những người khác đã bắt đầu đồng tình với Ám Tông chủ, Cốc chủ Chiêu Âm Cốc Hàng Nhược Lượng vẫn nhìn chằm chằm Mộc Kinh Vân với ánh mắt lấp lánh.
* * *
Mộc Kinh Vân khoanh chân ngồi một bên, quan sát trận đấu tiếp theo.
Trận đấu tiếp theo là giữa người bốc trúng số ba Mạc Hạ Lan của Mạo Hoa Phòng và số bốn Nghiêm Vũ Hùng của Bì Cảnh Môn.
Cả hai đã chiến đấu rất quyết liệt.
Trận đấu giữa Mạc Hạ Lan, người sử dụng kỹ thuật ám sát nhanh nhẹn và quỷ dị, và Nghiêm Vũ Hùng, người sử dụng Thiết Quyền Công, một loại võ ngoại công với những cú đấm mạnh mẽ đã vô cùng hấp dẫn.
Có thể nói đây là cuộc đối đầu giữa trường phái mềm mại linh hoạt và cứng rắn trực diện.
– Vút! Vút! Vút!
Cho đến lúc này, vì nội lực chỉ mới tiêu hao chút ít và thể lực vẫn còn dồi dào nên cuộc đối đầu của hai người vẫn ngang tài ngang sức.
Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào cách thức chiến đấu, với việc Mạc Hạ Lan chú trọng vào tốc độ, di chuyển nhanh gấp hai đến ba lần so với Nghiêm Vũ Hùng thì có vẻ như nàng sẽ kiệt sức sớm hơn.
Trong khi những người có mặt đang theo dõi trận đấu.
– Ngươi nghĩ ai sẽ thắng?
Thanh Linh hỏi.
Mộc Kinh Vân không chút do dự, khẽ lẩm bẩm.
“Mạc Hạ Lan.”
– Hô, nhãn lực của ngươi khá lên rồi đấy.
Nàng cũng có cùng suy nghĩ với Mộc Kinh Vân.
Bề ngoài, có vẻ như Nghiêm Vũ Hùng, người đang di chuyển rất vững chắc và tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, sẽ có lợi thế hơn khi trận đấu kéo dài, nhưng sự chênh lệch trình độ giữa hai bên là quá rõ ràng.
Trong mắt Mộc Kinh Vân, mặc dù Nghiêm Vũ Hùng đã tung ra hơn hai mươi chiêu nhưng vẫn không thể theo kịp chuyển động của Mạc Hạ Lan, trong khi đó, nàng đang dần tấn công vào những sơ hở của hắn.
Chỉ cần nhìn vào điều này cũng đủ để biết Mạc Hạ Lan hơn hẳn Nghiêm Vũ Hùng một bậc.
“Chết tiệt!”
Đúng như dự đoán của Mộc Kinh Vân, Nghiêm Vũ Hùng đang dần trở nên nóng vội.
Với Thiết Quyền Công mới chỉ đạt đến thất tinh, Nghiêm Vũ Hùng có ba điểm yếu.
Đó là mặt, nách và mắt cá chân.
Khi Thiết Quyền Công đạt đến cảnh giới cực hạn, toàn bộ cơ thể sẽ cứng như đá, khi đó, hầu hết các điểm yếu sẽ được khắc phục.
Tuy nhiên, Nghiêm Vũ Hùng vẫn còn tồn tại điểm yếu.
– Xoẹt!
“Hự!”
Một trong những thanh đoản kiếm của Mạc Hạ Lan đã len lỏi vào một trong những điểm yếu của Nghiêm Vũ Hùng, chính là vùng nách.
Nghiêm Vũ Hùng, người đang đứng vững vàng đã phải thi triển bộ pháp lùi về phía sau.
Nhìn thấy điều này, Mạc Hạ Lan đã có thể chắc chắn.
‘Tìm thấy rồi.’
Ngoại công chưa hoàn thiện chắc chắn sẽ tồn tại điểm yếu.
Giờ đã tìm thấy nó, nàng có thể tung đòn quyết định.
‘Ngươi thua rồi.’
– Xoẹt! Vút!
Khi nàng buông tay khỏi đoản kiếm, sợi chỉ bạc nối với nó di chuyển như một con rắn sống, bám theo Nghiêm Vũ Hùng, kẻ đang cố gắng nới rộng khoảng cách.
Nó bám riết, muốn quấn chặt vùng nách hắn, khiến Nghiêm Vũ Hùng vô cùng khó chịu.
“Chết tiệt!”
Nghiêm Vũ Hùng tức giận, cố gắng đánh bật sợi chỉ bạc, nhưng nó lại quấn quanh cánh tay hắn như mạng nhện.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Mộc Kinh Vân khẽ mỉm cười.
Trận đấu sắp kết thúc rồi.
Đối thủ của Nghiêm Vũ Hùng không chỉ ở đẳng cấp cao hơn mà hắn còn để lộ điểm yếu như thế kia, có thể trụ vững được mới lạ.
Lúc này, Liêm Giai của Chu Sát Cốc, không, phải nói là Ma Tăng đang nhập vào người Liêm Giai mới đúng, Ma Tăng đi về phía Mộc Kinh Vân, cúi đầu nói nhỏ.
“Chủ nhân, ta nên làm gì?”
Ma Tăng liếc nhìn ai đó.
Đó là Mộc Du Thiên.
Ma Thắng biết Mộc Kinh Vân không có cảm xúc đặc biệt gì với Mộc Du Thiên, nhưng bề ngoài, vì danh nghĩa là huynh đệ, nên hắn ta vẫn phải hỏi xem nên làm gì.
Mộc Kinh Vân không chút do dự đáp.
“Dựa theo trình độ vốn có của Liêm Giai mà đối đầu với y.”
“Vâng.”
Ma Tăng, kẻ đã chiếm hữu cơ thể của Liêm Giai, có thể phát huy thực lực cao hơn Liêm Giai, nhưng nếu làm thế, hắn ta có thể sẽ gây chú ý không cần thiết, nên không cần phải làm như vậy.
Hơn nữa, với trình độ của Liêm Giai, cộng thêm đầu óc của Ma Tăng có thể dễ dàng đánh bại Mộc Du Thiên.
Kinh nghiệm của oan hồn lúc còn sống là không thể xem thường.
Đúng lúc đó,
“Hự!”
Vũ Trường Dược đang bất tỉnh như chết bên cạnh, đột nhiên tỉnh dậy.
Y mở mắt, cảm thấy khó thở bèn bật dậy, ho sặc sụa.
“Khụ khụ.”
Nhìn thấy vậy, Mộc Du Thiên tiến lại gần và nói.
“Trường Dược. Ngươi ổn chứ?”
“Khụ khụ… Ta, ta ổn.”
Vũ Trường Dược ho thêm vài tiếng nữa mới có thể lấy lại hơi thở ổn định và ngẩng đầu lên.
Ánh mắt y lộ rõ vẻ cay đắng.
“Quả nhiên… ta thua rồi.”
“… Ngươi đã chiến đấu rất tốt.”
Mộc Du Thiên nói với giọng tiếc nuối.
Y muốn an ủi Vũ Trường Dược nhưng chẳng biết phải làm sao.
Vũ Trường Dược không chỉ đạt đến bình cảnh của tuyệt đỉnh, mà còn luyện thành cả Hữu Quyền Tả Chưởng, một tuyệt kỹ mà ngay cả tuyệt thế cao thủ cũng phải kinh ngạc. Vậy mà y vẫn thua.
Đối thủ của y chỉ mới nhìn thấy tuyệt kỹ này một lần duy nhất, vậy mà lại có thể tái hiện lại y hệt.
Đối thủ của y thật sự quá khủng khiếp.
‘Mộc Kinh Vân…’
Rốt cuộc ngươi là ai?
Từ lúc ở Nghiên Mộc Kiếm Trang, Mộc Du Thiên đã cảm thấy Mộc Kinh Vân có gì đó khác lạ, nhưng y không ngờ Mộc Kinh Vân lại có thể trở nên mạnh như thế này, cứ như đã trở thành người hoàn toàn khác.
Ngay cả một thiên tài như y cũng phải cảm thấy tự ti trước tài năng võ học của Mộc Kinh Vân.
Tên đó thật sự là một con quái vật.
“Hầy.”
Lúc này, Vũ Trường Dược cố gắng gượng dậy.
Mộc Du Thiên vội vàng ngăn cản.
“Đừng cố sức, cứ ngồi đó điều hòa nội lực đi. Ngươi bị đánh vào mặt và cằm nên chắc đang rất choáng váng đấy.”
Việc Vũ Trường Dược có thể tỉnh lại nhanh như vậy đã là một kỳ tích rồi.
Mặc kệ lời khuyên của Mộc Du Thiên, Vũ Trường Dược lắc đầu tỏ ý không sao rồi đứng dậy, tiến về phía Mộc Kinh Vân.
Mộc Du Thiên nhìn theo với vẻ khó hiểu.
Chẳng lẽ y vẫn chưa phục?
Nghĩ đến việc cả hai có thể ẩu đả, Mộc Du Thiên vội vàng tiến lại gần để can ngăn.
– Bịch!
Nhưng rồi Vũ Trường Dược lại quỳ xuống trước mặt Mộc Kinh Vân, nhỏ giọng nói.
“Thất bại rồi. Không, ta thua rồi. Đúng như đã hứa… chủ quân.”
“Ái chà. Hình như ngươi dùng sai cách xưng hô rồi đấy.”
Mặt Vũ Trường Dược đỏ bừng trước lời nói của Mộc Kinh Vân, sau đó y cúi gằm mặt xuống.
“… Ta sẽ hầu hạ ngài như chủ nhân của mình. Vì đang có quá nhiều người ở đây nên ta không thể bày tỏ lòng trung thành với ngài một cách trang trọng nhất, xin ngài lượng thứ…”
‘!?’
Mộc Du Thiên, người vốn định ngăn cản trận ẩu đả của cả hai, ngây người khi nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
‘Chủ nhân?’
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại sao Vũ Trường Dược lại gọi Mộc Kinh Vân là chủ nhân và hạ mình trước hắn như vậy?
Chẳng lẽ là vì lời cá cược mà họ đã nói trước đó sao?
Hữu Quyền Tả Chưởng, hình như đây là tiền thân của Huyền Ma Tông của Thiên Ma Thần Giáo trong [Ngã Lão Ma Thần] sau này rồi. Chỉ khổ đến đời thằng chắt Thiên Lệ Vân thì nó diệt luôn cái Tông này =))
À mà cho chư vị nào thắc mắc vì sao tên nhân vật chính lại là Thiên Lệ Vân chứ không phải là Thiên Như Vân mà mng vẫn hay thấy thì có thể đọc chap 157 bộ này trên Vlogtruyen là sẽ rõ ai đúng ai sai ngay nhé 🥱
Trong lúc Mộc Du Thiên còn đang khó hiểu, Mộc Kinh Vân mỉm cười nhìn y và chỉ tay về một hướng.
Đó là võ đài ở giữa quảng trường, nơi đang diễn ra các trận tỷ võ.
‘Hả?’
Nhìn về hướng đó, Mộc Du Thiên thấy trận tỷ võ đã phân định thắng bại.
“Hộc… Hộc… Ta thua rồi.”
Nghiêm Vũ Hùng đang quỳ một gối xuống đất, tay ôm lấy vết thương đang chảy máu ở nách phải, thừa nhận thất bại trước lưỡi kiếm của Mạc Hạ Lan.
Điều đó có nghĩa là đã đến lượt Mộc Du Thiên tỷ võ.
‘Chậc.’
Mộc Du Thiên quay người bỏ đi.
Nhưng rồi,
“Cố lên nhé.”
“Vâng, chủ nhân.”
‘!?’
Mộc Du Thiên khựng lại khi nghe thấy giọng nói của Liêm Giai thuộc Chu Sát Cốc gọi Mộc Kinh Vân là chủ nhân.
Chuyện gì thế này?
Y biết Liêm Giai theo Mộc Kinh Vân đã lâu, nhưng tại sao lại gọi là chủ nhân?
Đó chẳng phải là cách xưng hô của nô lệ hay người hầu sao?
Mộc Du Thiên quay người lại, nhìn Mộc Kinh Vân với vẻ khó tin.
“… Ngươi đã làm gì bọn họ vậy?”
“Làm gì là làm gì?”
“Tại sao bọn họ lại gọi ngươi là chủ nhân? Ngươi đã làm gì họ?”
Trước câu hỏi của Mộc Du Thiên, Mộc Kinh Vân cười khẩy.
“Ta có làm gì đâu.”
“Chưa làm gì mà tại sao bọn họ lại gọi ngươi là chủ nhân…”
“Mộc Du Thiên!”
Đúng lúc đó, giọng nói của Cốc chủ Thí Huyết Cốc Lý Chi Viêm vang lên.
Mộc Du Thiên nghiến chặt răng, xoay người bước ra giữa sân.
Y đã nhận ra bộ mặt thật như ma quỷ của Mộc Kinh Vân sau khi chạm trán với hắn ở Thí Huyết Cốc.
Chắc chắn là tiểu tử đó đang giở trò gì rồi.
Lúc này, Mạc Hạ Lan sau khi chiến thắng ở cuộc tỷ võ đã quay trở lại chỗ các ứng viên khác.
Vì từng chung một đội trong cuộc chiến đoạt cờ nên Mộc Du Thiên vẫn giữ chút tình nghĩa, lên tiếng chào:
“Chúc mừng chiến thắng.”
“… Đa tạ”
– Bịch, bịch!
Khi cả hai đến gần nhau hơn, Mộc Du Thiên hạ giọng cảnh báo:
“Tránh xa tên Mộc Kinh Vân ra. Ta không biết hắn đang giở trò gì, nhưng có vẻ như hắn đang khiến cho các học viên xung quanh xem mình như chủ nhân vậy.”
Y nói ra lời cảnh báo này cũng chỉ vì chút tình nghĩa ngày xưa.
Thế nhưng,
“… Lời khuyên đó… đã quá muộn rồi.”
‘…!?’
Giọng nói của Mạc Hạ Lan lướt qua tai khiến Mộc Du Thiên sững người.
Ý ả là ả cũng đã thần phục Mộc Kinh Vân sao?
Mộc Du Thiên quay đầu, ánh mắt run rẩy nhìn Mộc Kinh Vân.
Hắn chỉ là kẻ bị bắt làm con tin, vậy mà lại dám làm loạn ở đây sao?
* * *
Cuộc tỉ võ giữa Mộc Du Thiên và Ma Tăng, kẻ đang nhập vào Liêm Giai của Chu Sát Cốc, đã bắt đầu.
Trong lúc đang theo dõi trận đấu, Mộc Kinh Vân bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên bên tai:
– Chào ngươi.
‘…!?’
Mộc Kinh Vân nhíu mày.
Cái gì thế?
Đây không phải là giọng nói của Thanh Linh.
Giọng nói đó như thể đang gào thét trong đầu y, nhưng lại không hề vang vọng ra xung quanh, giống như đang thì thầm trực tiếp vào tai y vậy.
Mộc Kinh Vân đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt sắc bén.
Giọng nói đó phát ra từ đâu?
Ngay lúc đó,
– Hắc hắc hắc.
Một tiếng cười vang lên.
Trong khoảnh khắc đó, Mộc Kinh Vân đã nâng cao cảnh giác, y cảm nhận được dòng chảy nội lực yếu ớt ẩn chứa trong tiếng cười và xác định được vị trí của nó.
– Xoẹt!
Mộc Kinh Vân quay đầu nhìn về phía Hàng Nhược Lượng, Cốc chủ Chiêu Âm Cốc vẫn đang ngồi trên khán đài quan sát các cuộc tỷ võ.
‘Hả!’
Ánh mắt nàng ta lóe lên tia kinh ngạc.
A a a.
Quả nhiên tiểu tử này còn tài giỏi hơn nàng ta tưởng.
Nếu truyền âm từ xa thì rất khó để xác định được vị trí của người nói.
Vậy mà hắn lại có thể tìm ra nàng ta ngay lập tức.
‘Thật sự là một nhân tài hiếm có.’
Nàng ta không thể nào bỏ qua được.
