Chương 126: Ám Tông (2)

Truyện Quái lực loạn thần Chương 126: Ám Tông (2)tại quailucloanthan.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

‘Cái quái gì vậy nhỉ?’

Cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo kích thích cả ngũ quan lẫn giác quan thứ sáu, Ám Tông Chủ không khỏi kinh ngạc.

Bản thân hắn ta cũng đã tích lũy âm khí trong nhiều năm thông qua Quỷ Âm Công, nhưng nó không thể so sánh được với luồng khí mạnh mẽ và âm u trên người Mộc Kinh Vân.

‘Thế này đã đủ chưa?’

Mộc Kinh Vân thầm nghĩ khi nhìn thấy phản ứng của Ám Tông Chủ.

Tử khí mà hắn đang tỏa ra không phải là toàn bộ trong người hắn, nhưng đã được điều chỉnh để người sống có thể cảm nhận được.

Vốn tử khí này chỉ có oan hồn hoặc Si Mị Võng Lượng mới cảm nhận được. Chẳng qua Mộc Kinh Vân đã hấp thụ quá nhiều, gần như cô đặc, nên khi giải phóng một lượng vừa đủ, người thường cũng có thể được.

– Hô hô, có vẻ như ngươi ghét bị thiến phết nhỉ.

– Chắc cũng không phải chỉ mình ta.

Mộc Kinh Vân khẽ nhún vai trước lời chế nhạo của Thanh Linh.

Điều hắn cần bây giờ là vị trí đệ tử và là người kế thừa tương lai của Ám Tông Chủ.

Nếu chỉ cần một chức danh thuộc hạ bình thường, hắn việc gì phải lấy vị trí đứng đầu phiền phức chỉ để có quyền được lựa chọn bọn họ chỉ dạy chứ.3

– Xoẹt!

Mộc Kinh Vân thu lại khí tức mà hắn đã giải phóng.

Việc này khó khăn hơn hắn tưởng.

Hắn phải thể hiện tử khí ở mức độ mờ nhạt nhất trong phạm vi cảnh giới siêu việt.

“Thế đã đủ chưa ạ?”

Mộc Kinh Vân hỏi Ám Tông Chủ.

Ám Tông Chủ vốn đang kinh ngạc ngắm nghía tử khí trên người Mộc Kinh Vân, nghe vậy thì lên tiếng.

“Lão phu đã chứng kiến ​​nhiều cao thủ võ lâm, nhưng chưa từng thấy ai như ngươi. Luồng khí này còn âm u hơn cả âm khí tu luyện được từ Quỷ Âm Công…”

Đây là một trường hợp hiếm hoi.

Không có nhiều cách để nam nhân tu luyện âm khí.

Các cách hắn ta biết đều rất cực đoan và sẽ gây hại cho chinh cơ thể của nam nhân tu luyện Quỷ Âm Công đó.

Và ngay cả khi tìm được người có tố chất âm khí bẩm sinh, họ đều mắc phải những căn bệnh nan y như Cửu Âm Tuyệt Mạch, khiến tuổi thọ bị rút ngắn đi rất nhiều.

Vì vậy, Ám Tông Chủ tò mò hỏi:

“Ngươi đã tu luyện luồng khí này như thế nào?”

Mộc Kinh Vân thoáng do dự trước câu hỏi này.

Rồi hắn làm theo lời khuyên của Thanh Linh.

“Thành thật mà nói, ta cũng không biết. Mỗi khi tu luyện nội công, âm khí trong cơ thể ta lại tích tụ. Có lẽ là do cơ địa của ta.”

“Cơ địa sao?”0

“Vâng.”

“Hừm.”

Ánh mắt Ám Tông Chủ nheo lại.

“Có thể cho lão phu xem qua cơ thể của ngươi được không?”

Ám Tông Chủ hoài nghi, muốn kiểm tra cơ thể của Mộc Kinh Vân.

Hắn ta không thể tin được một nam nhân chưa bị thiến lại có thể sở mdgbsmhữu âm khí mạnh mẽ đến vậy.

Mộc Kinh Vân thoải mái đưa tay ra cho hắn ta kiểm tra.

Ám Tông Chủ đặt ngón tay lên mạch của Mộc Kinh Vân.

– Xoẹt!

Và truyền âm khí của mình vào.

Âm khí đi theo ngón tay của Ám Tông Chủ, len lỏi qua kinh mạch và đi vào cơ thể của Mộc Kinh Vân.

‘Kiểm soát… kiểm soát…’

Mộc Kinh Vân tập trung tinh thần để điều chỉnh tử khí trong cơ thể.

Mặc dù Ám Tông Chủ không thể nào nhận ra được tử khí trừ khi Mộc Kinh Vân cho phép, nhưng hắn vẫn phải đề phòng trường hợp nội công của hắn ta mang thuộc tính âm, có khả năng tương thích với tử khí.

‘Liệu nội công của Ám Tông Chủ có bị phân tán không?’8

Trong trường hợp nội công mang thuộc tính dương, sát khí của Ám Tông Chủ sẽ bị thể chất quái dị của Mộc Kinh Vân phân tán.

Đó là điều hắn lo lắng, nhưng cũng không bận tâm lắm.0

Dù có chuyện gì xảy ra, hắn sẽ tìm cách giải quyết.

– Xoẹt!

Ngay lúc đó, Ám Tông Chủ thả tay của Mộc Kinh Vân ra.

Rồi hắn ta mấp máy môi, nói với vẻ mặt vô cùng hài lòng:

“Không giống như lão phu lo lắng, kinh mạch của ngươi rất chắc khỏe và lục phủ ngũ tạng cũng rất tốt.”

Điều mà Ám Tông Chủ lo lắng là tình trạng cơ thể của Mộc Kinh Vân.

Nếu cơ thể hắn không khỏe mạnh hoặc mất cân bằng do âm khí quá mạnh, thì có tu luyện cũng vô nghĩa.

‘May mắn thật.’

Tất nhiên, Ám Tông Chủ đang cảm thấy rất vui mừng.

Ngay cả người bị thiến từ khi còn nhỏ, vẫn có thể nảy sinh tâm lý chống đối, vì vậy hắn ta nghĩ rằng sẽ rất khó để Mộc Kinh Vân chỉ mới mười bảy tuổi chấp nhận trả giá chỉ để học Quỷ Âm Công.

Ám Tông Chủ cũng không trông đợi hắn sẽ trở thành đệ tử chân chính mình.

Nhưng với tài năng hút “âm khí” bẩm sinh này, có vẻ như Mộc Kinh Vân có thể thoải mái luyện tập Quỷ Âm Công, Phi Hoán Quỷ Đao Pháp và Quỷ Ảnh Trảo Pháp một cách dễ dàng.3

‘Và nếu may mắn…’

Nếu nhận Mộc Kinh Vân làm đệ tử và nghiên cứu cơ thể của hắn, Ám Tông Chủ có thể tìm ra bí quyết để hấp thụ âm khí một cách ổn định mà không cần phải thiến nữa.

Có thể thu được Mộc Kinh Vân, chứng tỏ ngày hôm nay của Ám Tông Chủ quá may mắn.

Tuy nhiên, Ám Tông Chủ không để lộ điều đó ra ngoài mà nói:

“Thật trùng hợp. Lão phu cũng không ngờ cuối cùng ngươi lại chọn lão phu, xem ra vận may của lão phu không tệ.”

“Vậy ngài có đồng ý nhận ta làm đệ tử không?”

“Tất nhiên rồi. Thực ra, ngay cả khi không có chuyện này, tùy vào tình hình, lão phu cũng có thể nhận ngươi làm đệ tử…”

– Cốc cốc!3

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên trước khi Ám Tông Chủ kịp dứt lời.

Ai đó đang gấp gáp gõ cửa phòng luyện công liên tục.

Ám Tông Chủ bước đến cánh cửa sắt của phòng luyện công và gõ lại một tiếng.

Khác với kiểu gõ liên tục của người bên ngoài, Ám Tông Chủ chỉ gõ lại một lần.

-Cốc!

Ngay sau đó,

– Kíiiiiiik!

Cánh cửa sắt của phòng luyện công mở ra, một nam nhân trung niên với bộ ria mép bước vào.

“Tông chủ.”

“Liên tổng quản. Có chuyện gì vậy?”

Nam nhân trung niên được gọi là Liên tổng quản liếc nhìn Mộc Kinh Vân như thể đang đề phòng hắn, rồi định ghé tai Ám Tông Chủ để báo cáo.

Nhưng Ám Tông Chủ lắc đầu và nói.

“Ngươi không cần phải quá câu nệ như vậy. Từ giờ phút này, hài tử đó là đệ tử của ta.”

“Đệ tử?”

Liên tổng quản tròn mắt ngạc nhiên.

“Ý ngài là không phải đệ tử dự bị mà là…”

“Phải. Là đệ tử chính thức.”

“Aaaaah.”

Liên tổng quản lập tức quỳ một gối xuống, chắp hai tay về phía Ám Tông Chủ và hô lớn.

“Chúc mừng Tông chủ đã thu nhận được đệ tử!”

“Ô hô hô hô.”

Ám Tông Chủ xua tay, trông vui mừng ra mặt.

Nhìn hai người trước mặt, Mộc Kinh Vân khẽ nghiêng đầu.

Hắn không hiểu đệ tử dự bị là gì và đệ tử chính thức là gì.

Nhưng thấy những võ sĩ đang canh gác trước cửa phòng luyện công cũng xôn xao bàn tán thì có vẻ như đây là một chuyện lớn.

Lúc này, Liên tổng quản cũng chắp tay thi lễ với Mộc Kinh Vân.

“Tổng quản Bạch Liên Bạch xin được ra mắt đệ tử chính thức của Tông chủ.”

“Ta là Mộc Kinh Vân.”

Mộc Kinh Vân bối rối chắp hai tay, cúi đầu thi lễ.

Hắn có cảm giác bọn họ hơi làm quá, chuyện này quan trọng đến vậy sao?

Đang nghĩ ngợi thì Liên tổng quản không giấu nổi sự phấn khích mà nói.

“Ta thực sự khâm phục quyết định của công tử. Là một nam nhân, ta hoàn toàn hiểu quyết định khó khăn này của cậu.”

‘Hả?’

Nghe vậy, Mộc Kinh Vân nhíu mày.

Ông ta đang nói cái quái gì vậy?

Chẳng lẽ ông ta nghĩ rằng hắn đã tự thiến mình để trở thành đệ tử chính thức của Ám Tông Chủ sao?

– Ha ha ha ha ha!

Thanh Linh cười phá lên.

Ngay cả Mộc Kinh Vân vốn hoàn toàn không quan tâm đến chuyện này, cũng thấy thật nực cười.

Nhưng Mộc Kinh Vân cũng không muốn giải thích dài dòng.

“Ô hô hô. Có vẻ như ta đã khiến mọi người hiểu lầm rồi. Hài tử đó sẽ không bị thiến đâu.”

“Hả?”

Nghe vậy, Liên tổng quản lộ vẻ mặt khó hiểu.

Ông ta đã theo Ám Tông Chủ nhiều năm, nên hơn ai hết, ông ta hiểu rõ rằng việc tự thiến là điều kiện tiên quyết để tu luyện võ công độc môn của Ám Tông Chủ.

Nhưng nếu không thiến thì sẽ không học được Quỷ Âm Công, mà không học được thì sao có thể là đệ tử chính thức?

Nhìn ông ta đang nghi hoặc, Ám Tông Chủ mỉm cười nói.

“Trên người hắn có âm khí.”

“Âm khí?”

Nghe Tông chủ nói vậy, Liên tổng quản bất giác nhìn Mộc Kinh Vân.

Rồi ông ta phát hiện ra điều gì đó và thốt lên kinh ngạc.

“Tông chủ. Chẳng lẽ thanh kiếm kia là…”

Lý do khiến ông ta ngạc nhiên là vì thanh Ác Tắc Kiếm đang đeo bên hông Mộc Kinh Vân.

Là người phụ tá cho Ám Tông Chủ, ông ta đương nhiên nhận ra thanh kiếm này.

“Phải. Ta đã tặng thanh kiếm cho hắn.”

“Thanh kiếm đó ư?”

“Phải.”

“Nhưng thanh kiếm đó…”

Liên tổng quản ngập ngừng.

Sau nhiều lần bị nó thao túng, bọn họ đã kết luận rằng thanh kiếm đó quá nguy hiểm và không thể kiểm soát, vì vậy họ đã giao nó cho một vị phương sĩ quen biết để phong ấn yêu khí của nó.

[Dù sao thì ta cũng phải đến Thí Huyết Cốc để tham dự buổi lễ, vậy cũng tiện đường lấy nó về.]

Vị phương sĩ mà bọn họ nhờ vả là tam đệ tử của Các chủ Nguyên Sát Các Nhâm Thuỵ Ngọc, người vẫn luôn ở Thí Huyết Cốc để phụ trông coi các cửa ải, tên Doãn Hải Bình.

‘Không biết có ổn không nữa.’

Liên tổng quản lo lắng nhìn Ác Tắc Kiếm.

Thanh kiếm đó là một thanh yêu kiếm.

Ngay cả bản thân Ám Tông Chủ, thuộc hạ của hắn ta, và thậm chí cả những người được Ám Tông Chủ truyền thụ võ công, cũng không thể điều khiển được thanh kiếm đó.

Vậy mà lại đưa nó cho một đệ tử mới thu nhận như Mộc Kinh Vân thì có ổn không?

Nhìn Liên tổng quản đang lo lắng, Ám Tông Chủ như nhìn thấu tâm sự của ông ta, lên tiếng.

“Ngươi không cần phải lo lắng. Thanh kiếm đã chọn hắn làm chủ nhân của nó rồi.”

“Cái gì? Thật sao?”

“Ta có bao giờ nói dối ngươi đâu? Ô hô hô hô.”

“Hả.”

Nghe vậy, Liên tổng quản kinh ngạc nhìn Mộc Kinh Vân và thanh Ác Tắc Kiếm.

Những chuyện như này, Ám Tông Chủ sẽ không lừa dối ông ta.

Nếu điều này là sự thật, thì quả là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Thanh yêu kiếm đó mới chỉ về tay Ám Tông Chủ được sáu ngày.

Vậy mà lại chọn người đệ tử mà Ám Tông Chủ vừa thu nhận được ngay trong lần đầu tiên hắn ta tham dự lễ phong chức ở Thí Huyết Cốc…

‘Phải chăng là định mệnh?’

Không thể nào giải thích được điều này.

Hay phải nói là tiểu tử đó có vận may trời cho?

Nếu không thể điều khiển thì Ác Tắc Kiếm sẽ bị gọi là yêu kiếm, nhưng nếu đã được thanh kiếm lựa chọn thì nó sẽ thành danh kiếm lẫy lừng do danh tượng Âu Dã Tử làm ra.

Chỉ là,

‘Không biết có ổn không nữa.’

Người đã được Tông chủ giao phó cho nhiệm vụ tìm kiếm thanh kiếm này cũng rất mong muốn có được nó…

Ông ta lo lắng rằng điều này có thể dẫn đến rắc rối.

Hơn nữa, Mộc Kinh Vân đã trở thành đệ tử chính thức, rất có khả năng sẽ bị xem là hòn đá từ đâu lăn đến hất cẳng những hòn đá đã có trước đó, ông ta sợ Mộc Kinh Vân sẽ bị đám đệ tử dự bị của Ám Tông Chủ phản đối.

‘Hy vọng sẽ ổn.’

Mặc dù lo lắng, nhưng hiện tại không thể biết trước được điều gì.

Hơn nữa, lúc này có việc cấp bách hơn phải lo.

“A! Tông chủ, hơn hết, có vẻ như ngài nên đến Tông quán ngay bây giờ.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Có tin khẩn cấp từ Ất Minh Thập Cửu Tổ.”

Nghe những lời này của Liên tổng quản, Tông chủ, người đang mỉm cười, nhíu mày.

‘Ất Minh Thập Cửu Tổ? Hoàng cung?’

Mấu chốt của tình báo là mật mã.

Mặc dù mọi thông tin đều được truyền đạt bằng mật mã, nhưng Ám Tông Chủ sớm đã ghi nhớ hết, vì vậy chỉ cần nghe thấy những từ liên quan đến Giáp Ất Bính Đinh… là hắn ta có thể biết chính xác vị trí.

Liên tổng quản liếc nhìn Mộc Kinh Vân rồi nói nhỏ.

“Hình như đã tìm thấy rồi. Dưới hầm ngục…”

“Suỵt!”

Ám Tông Chủ đột nhiên cắt ngang báo cáo của ông ta.

Mặc dù hắn ta nghĩ rằng Mộc Kinh Vân có thể nghe được vì hắn ta đã trở thành đệ tử chính thức và cần phải học về công việc của Ám Tông nếu muốn kế thừa vị trí của hắn ta, thế nhưng đây là một ngoại lệ.

“Hãy để chuyện đó đến Tông quán rồi nói.”

“À… Vâng.”

Sau khi tổng quản trả lời, Ám Tông Chủ quay sang dặn dò Mộc Kinh Vân.

“Ngươi đợi ở đây được chứ? Ta sẽ quay lại sớm thôi. À, tốt hơn là ngươi nên ghi nhớ cái này trước.”

Ám Tông Chủ lấy thứ gì đó từ trong ngực ra.

Đó là một cuộn giấy được cuộn tròn, trên đó có ghi:

[Quỷ Ảnh Trảo Pháp]

Đó là bí kíp võ công độc môn của Ám Tông Chủ, Quỷ Ảnh Trảo Pháp.

Mộc Kinh Vân nhận lấy nó, cúi đầu đáp.

“Vâng.”

“Vậy ta đi đây.”

Nói xong, Ám Tông Chủ cùng tổng quản rời khỏi phòng luyện công.

Sau khi họ rời đi và đóng cửa sắt, Mộc Kinh Vân nhớ lại báo cáo của Liên tổng quản trước đó.

‘Bái hỏa?’

Nó là cái gì?

Họ đã tìm thấy thứ gì?

Bái hỏa có nghĩa là cúng bái bằng lửa sao?

Hình như có chuyện gì đó không ổn, tại sao lại phải giữ bí mật với cả một đệ tử chính thức như hắn?

Dù sao thì hắn cũng không cần phải vội vàng, rồi hắn cũng sẽ biết.

– Xoạt!

Mộc Kinh Vân mở cuộn giấy mà Ám Tông Chủ đưa cho.

Vì Ám Tông Chủ nói sẽ quay lại sớm, nên hắn nghĩ có thể giết thời gian bằng cách xem qua bí kíp Quỷ Ảnh Trảo Pháp.

Nhưng điều đó không mất nhiều thời gian.

Sau khi đọc lướt qua một lượt, Mộc Kinh Vân gật đầu.

“Đây là một bộ trảo pháp khá thú vị.”

Cả phương pháp vận khí và các thức được vẽ rất chi tiết, hắn đã lập tức nắm được cả cuốn bí kíp.

Thanh Linh tặc lưỡi.

– Bổn toạ không biết sao chứ cái đầu thông minh của ngươi thật đáng ghen tị.

“Vậy sao?”

Hắn đã như vậy từ khi còn nhỏ, nên Mộc Kinh Vân cũng không thấy có gì đặc biệt.

Thay vào đó, nếu đây là bản gốc thì Mộc Kinh Vân muốn xem qua cách các chiêu thức được thi triển bằng trạng thái Vô Ngã.

Mặc dù Ám Tông Chủ chỉ bảo hắn ghi nhớ, nhưng hắn có học trước chắc cũng không sao.

Nghĩ vậy, Mộc Kinh Vân vừa cầm bí kíp, vừa tiến vào trạng thái Vô Ngã.

Chưa đầy một canh giờ sau.

– Rầm!

Cánh cửa sắt của phòng luyện công đột nhiên bật tung, tiếng động lớn vang lên.

‘Hửm?’

Mộc Kinh Vân thoát khỏi trạng thái Vô Ngã. Hoài nghi mở mắt ra.

Nhìn về phía cửa, hắn thấy hai thiếu niên trạc tuổi mình, khoảng 18, 19 tuổi, và một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi đang đứng đó.

Người thanh niên có vẻ ngoài khá sắc bén, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận.

Thanh niên nọ bước vào, nhìn Mộc Kinh Vân từ trên xuống dưới, nghiến răng ken két khi nhìn thấy Ác Tắc Kiếm trên eo hắn.

– Ken két!

Một trong hai thiếu niên có phần cằm hơi nhô ra, nói với vẻ khó tin.

“Sao có thể như vậy được? Không phải Đại sư huynh đã liều mạng để lấy được Ác Tắc Kiếm sao?”

“Sư đệ nói đúng. Thanh kiếm đó phải thuộc về Đại sư huynh. Sao có thể đưa nó cho một tên vốn là con tin đến từ Chính phái chứ?”

“Ta không thể chịu đựng được nữa. Sư huynh, để ta đi lấy lại nó!”

Vừa nói, thiếu niên có phần cằm nhô ra lao thẳng về phía Mộc Kinh Vân.

– Vút!

Thấy thiếu niên lao lên, định bất ngờ tấn công mình, Mộc Kinh Vân nhướng mày, rồi sau đó,

– Bốp!

“Hả?”

Thiếu niên không kịp trở tay, bị một tay của Mộc Kinh Vân dễ dàng chặn đứng chiêu thức, cổ họng hắn ta bị khóa chặt chỉ trong nháy mắt.

– Ư!

Bị khống chế hoàn toàn chỉ, thiếu niên nọ không khỏi hoang mang.

Mộc Kinh Vân nhìn chằm chằm vào thiếu niên, nói bằng giọng bình thản.

“Mới gặp mặt nhau thôi mà đã gấp gáp muốn chết vậy sao?”

Xem truyện quái lực loạn thần cập nhật đầy đủ nhất tại quailucloanthan.com