Chương 129: Tái ngộ (1)

Truyện chữ / Chương 129: Tái ngộ (1)

Truyện Quái lực loạn thần Chương 129: Tái ngộ (1)tại quailucloanthan.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Thật là trớ trêu.

Trong số các đệ tử dự bị, bao gồm cả đại đệ tử Hoàn Duẫn Minh, nhị đệ tử Minh Trác và tam đệ tử Long Tú, không ai muốn bị thiến cả, bởi vì họ đều đã trải qua và bị dục vọng che mờ mắt.

Tuy nhiên, tình hình đã thay đổi.

Bây giờ tất cả cả bọn họ đều đang cầu xin được thiến.

Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận bị thiến để trở thành đệ tử chính thức, nếu không họ sợ sẽ phải chịu đựng tên ác quỷ Mộc Kinh Vân kia cả đời mất!

“Sư phụ, xin hãy thiến chúng con!”

Mộc Kinh Vân thầm lắc đầu trước dáng vẻ cầu xin của họ.

Hắn đương nhiên có thể nhìn thấu tâm can của họ.

Bọn họ vốn không muốn bị cắt bỏ “của quý” chỉ vì ham muốn nhục dục, nhưng khi một đệ tử chính thức như hắn xuất hiện, bọn họ sẽ cảm thấy vị trí của mình bị đe dọa.

Bọn họ đã cố gắng dùng vũ lực nhưng không thể chống lại hắn, vì vậy lựa chọn duy nhất còn lại là trở thành đệ tử chính thức bằng cách chấp nhận cắt bỏ của quý.

‘Lũ ngu đần.’

Đối với Mộc Kinh Vân thì bọn họ rất ngu ngốc nhưng đối với đám Hoàn Duẫn Minh, đây đã là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng đột nhiên họ lại cầu xin được thiến với dáng vẻ thảm hại như vậy, liệu Ám Tông Chủ có chấp nhận không?

Đúng lúc hắn đang băn khoăn, Ám Tông Chủ lên tiếng:3

“Các ngươi sẽ không hối hận chứ?”

Cả ba người đều do dự một lúc trước câu hỏi của hắn ta.

Tuy nhiên, sau khi dè chừng liếc nhìn Mộc Kinh Vân, bọn họ gật đầu và đồng thanh trả lời:

“Chúng con sẽ không hối hận.”0

Họ không còn đường lui nữa.

Đặc biệt là Hoàn Duẫn Minh.

Chính miệng hắn ta đã nói ra việc ngăn cản các sư đệ trở thành đệ tử chính thức, và giờ đây khi đã mất luôn cánh tay phải, còn ai sẽ tin phục và nghe lời hắn ta nữa??

Hoàn Duẫn Minh nhìn sư phụ với ánh mắt tha thiết.

Đúng lúc này, Ám Tông Chủ che miệng cười thích thú.

“Ồ hô hô. Tốt. Vì tự các ngươi đã chọn lựa, ta đương nhiên sẽ chấp nhận.”

“Aaaa!”

“Cảm ơn Sư phụ!”8

Trước câu trả lời của Ám Tông Chủ, các đệ tử dự bị đồng loạt dập đầu xuống đất để bày tỏ lòng biết ơn.0

Mộc Kinh Vân không thể hiểu nổi cảnh tượng trước mắt.

Bọn họ không phải là trường hợp có thể chất đặc biệt như hắn, họ đã từ bỏ việc trở thành đệ tử chính thức vì ham muốn của bản thân.

Vậy tại sao Ám Tông Chủ lại còn chấp nhận bọn họ?

Trong lúc hắn đang thắc mắc, Hoàn Duẫn Minh và Long Tú nhìn hắn với nụ cười nham hiểm.

‘Hửm?’3

Tại sao bọn họ lại cười như vậy?

Lý do rất đơn giản.

Chỉ cần chấp nhận bị thiến, bọn họ sẽ trở thành đệ tử chính thức, ngang hàng với hắn.

Không hẳn, vì họ đã gia nhập trước hắn, nên tình thế đã đảo ngược, vị thế của bọn họ sẽ hơn hắn mới đúng.

Họ là sư huynh đệ đồng môn, hắn không thể nào hãm hại họ được nữa…

“Kinh Vân.”

Đúng lúc này, Ám Tông Chủ gọi Mộc Kinh Vân.

“Vâng.”

“Giờ con có thể nói chuyện thoải mái rồi.”

“Vâng.”

“Ồ hô hô. Vừa vào đây đã có ba sư đệ, con thật may mắn đấy. Hãy chăm sóc họ chu đáo với tư cách là đại sư huynh.”

‘!!!!!!’

Lời nói của Ám Tông Chủ khiến khuôn mặt của ba người đồng loạt méo xệch.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Tại sao tên Mộc Kinh Vân kia lại trở thành đại sư huynh?3

Hoàn Duẫn Minh không thể nhịn được nữa, lên tiếng hỏi:

“Sư, Sư phụ. Tại sao kẻ vào sau cùng lại có thể trở thành đại sư huynh?”

“Ngươi đang nói cái quái gì vậy?”

“Sao ạ?”

“Kinh Vân là người đầu tiên trở thành đệ tử chính thức, nên nó là đại sư huynh của các ngươi, có gì sai sao?”

Lời nói của Ám Tông Chủ khiến Hoàn Duẫn Minh nhăn nhó như vừa đớp phải ruồi.

Hắn ta cứ nghĩ rằng ít nhất mình cũng sẽ có địa vị cao hơn tiểu tử đó vì hắn là người đầu tiên gia nhập Ám Tông, hơn nữa hắn vừa chấp nhận bị thiến để trở thành đệ tử chính thức xong, nhưng hóa ra không phải vậy.

Đúng lúc này, Minh Trác chắp tay thi lễ với Mộc Kinh Vân.

“Sư đệ Minh Trác xin được ra mắt đại sư huynh Mộc Kinh Vân.”

“…”

Thái độ của Minh Trác thay đổi còn nhanh hơn lật sách.

Hoàn Duẫn Minh và Long Tú chết lặng khi chứng kiến cảnh tượng này.

Tất nhiên, Minh Trác chẳng bận tâm đến ánh mắt của họ.

Dù sao thì mọi chuyện cũng đã được định đoạt.

Ngay cả sư phụ cũng không thèm hỏi han thương thế của bọn họ mà đã lập Mộc Kinh Vân làm đại sư huynh.

Điều đó có nghĩa là gì?

‘Hắn chắc chắn sẽ là Ám Tông Chủ đời tiếp theo.’

Giờ đây, người mà họ cần phải lấy lòng để sống sót không phải là kẻ phản bội Hoàn Duẫn Minh nữa.

* * *

Sau khi đưa Hoàn Duẫn Minh Long Tú và Minh Trác bị thương đến Dược Đường trong nội thành, Ám Tông Chủ nhìn Mộc Kinh Vân, hỏi:

“Con không có gì muốn hỏi ta sao?”

“Hỏi gì ạ?”

“Tại sao con không hỏi ta về những gì đã xảy ra giữa các đệ tử dự bị ta đã thu nhận trước đó… và tại sao con lại được chọn làm đại sư huynh dù vào sau cùng?”

“Chắc hẳn sư phụ đã cân nhắc kỹ lưỡng, sao con phải chất vấn ngài chứ, đó chính là hành vi đại bất kính!”

“…”

Lời nói của Mộc Kinh Vân khiến khóe miệng Ám Tông Chủ giật giật.

Vì thấy Mộc Kinh Vân quá bình thản nên Ám Tông Chủ đã hỏi, nhưng không ngờ lại nhận được câu trả lời vừa ý đến vậy.

Nhưng đây không phải là suy nghĩ thật lòng của Mộc Kinh Vân.

Ở buổi lễ phong chức của Thí Huyết Cốc, Ám Tông Chủ đã quan sát hắn từ đầu đến cuối, hắn ta nhận thấy hài tử này không chỉ khôn ngoan mà còn là kiểu người khó kiểm soát.

Một người như vậy mà lại ở bên chính phái sao?

“Ô hô hô. Là một câu trả lời xuất sắc, nhưng con không cần phải che giấu suy nghĩ thật của mình trước mặt ta.”

“……”

“Con không có gì muốn hỏi thật sao?”

Trước câu hỏi đầy ẩn ý này, Mộc Kinh Vân cuối cùng cũng mở lời.

Nhưng câu hỏi đó lại khác với những gì hắn ta dự đoán.

“Ngài đã biết rõ mọi chuyện, vậy tại sao vẫn nhận bọn họ làm đệ tử chính thức? Có phải vì tình nghĩa không?”

Ánh mắt của Ám Tông Chủ nheo lại.

Nhìn tiểu tử này xem.

Hắn ta không ngờ Mộc Kinh Vân lại hỏi thẳng như vậy.

“Có vẻ như con và các sư đệ đã trò chuyện khá nhiều đúng không? Nên con mới hỏi như vậy.”

Khác với suy đoán của Ám Tông Chủ, không hề có cuộc trò chuyện nào diễn ra.

Chỉ là nhờ có tà khí của Ác Tắc Kiếm đã khiến Hoàn Duẫn Minh không ngừng thổ lộ tham vọng của mình, nên hắn mới biết được mối quan hệ sư đồ của họ được hình thành như thế nào.

“Nếu nói là trò chuyện thì… cũng có thể xem là vậy.”

“Ô hô hô.”

“Nếu ngài không thoải mái thì không cần phải trả lời.”

“Không sao. Nếu phải trả lời thì cũng có thể coi là vì tình nghĩa. Nhưng ngoài điều đó ra, đôi khi có những chuyện biết nhưng vẫn phải giả vờ như không biết.”

‘Hửm?’

Mộc Kinh Vân nghiêng đầu khó hiểu.

Biết nhưng vẫn phải giả vờ như không biết là sao?

Theo quan điểm coi trọng lý lẽ của Mộc Kinh Vân, hắn hoàn toàn không thể hiểu được.

Nhưng có một điều chắc chắn là Tông Chủ biết rõ việc các đệ tử khác không chịu thiến đều do Hoàn Duẫn Minh bày trò.

Thậm chí có khi Ám Tông Chủ đã biết ngay từ lúc Hoàn Duẫn Minh chỉ mới lên kế hoạch.

Nói gì thì nói, hắn ta chính là người đứng đầu Ám Tông, nơi nắm giữ mọi thông tin tình báo của Thiên Địa Hội.

“Từ bỏ một thứ gì đó để đạt được một thứ gì đó không phải là điều dễ dàng.”

“……”

Tông Chủ vừa nói vừa che miệng.

“Ô hô hô. Khi con trải qua thêm nhiều sóng gió cuộc đời và gánh vác trọng trách lãnh đạo một tổ chức, con sẽ hiểu được ý ta.”

“……Con xin ghi nhớ ạ.”

“Dù sao thì ta cũng xin lỗi con, do ta sơ suất không nói trước với bọn chúng, khiến cho sự việc trở nên như thế này.”

“Không sao đâu ạ.”

“Chắc con vẫn chưa học thuộc lòng hết bí kíp đâu nhỉ, hôm nay ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho con, con hãy nghỉ ngơi…”

“Con đã học thuộc rồi.”

“Cái gì?”

“Nếu ngài đang nói về khẩu quyết của Quỷ Ảnh Trảo Pháp thì con đã học thuộc hết rồi.”

Nghe Mộc Kinh Vân nói vậy, Ám Tông Chủ nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ.

Theo như báo cáo, sau khi hắn ta rời đi không lâu thì ba người Hoàn Duẫn Minh đã kéo đến gây sự.

Dù có thông minh đến đâu thì cũng khó mà học thuộc khẩu quyết trong khoảng thời gian ngắn như vậy.

Nhưng mà,

“Tộ Nguyên Kinh Hà, Dịch Vận Hợp Thế, Chí Thuận Chí Cảnh, Ngũ Thạch Vô Huân……”

‘…!?’

Nghe khẩu quyết Quỷ Ảnh Trảo Pháp từ miệng Mộc Kinh Vân, ánh mắt Ám Tông Chủ lóe lên tia kinh ngạc.

Vì đã theo dõi cửa ải cuối ở Thí Huyết Cốc nên hắn ta biết rõ võ công của Mộc Kinh Vân vượt trội hơn hẳn so với người thường.

Nhưng hắn ta không ngờ đầu óc của Mộc Kinh Vân cũng xuất sắc đến vậy.

‘……Đây là thật sao?’

Điều này nằm ngoài dự đoán của hắn ta.

Hắn ta chợt đồng cảm với câu nói của các bậc thánh nhân xưa, rằng được gặp một đệ tử tài giỏi thì niềm vui sẽ to lớn vô bờ bến đến mức nào.

Càng hiểu rõ hài tử này, hắn ta càng thấy tiếc nuối.

Giá như hắn có xuất thân từ Thiên Địa Hội thì đ&atimdgbsmlde; có thể bước trên con đường thênh thang hơn rồi.

Mặc dù hiện tại vẫn cần phải thay đổi nhận thức của hắn, nhưng trong tương lai, hắn xứng đáng được bồi dưỡng thành một nhân tài.

“Ta muốn tiết kiệm lời khen nhưng không thể không khen con được. Làm tốt lắm.”

“Không dám ạ.”

“Ô hô hô. Ta rất muốn dạy dỗ con ngay lập tức, nhưng vẫn còn một số việc chưa giải quyết xong nên hôm nay e là không được.”

“Con hiểu rồi ạ.”

“Ta đã dặn dò ngoại tổng quản, ông ấy sẽ dẫn con đến chỗ ở. Chắc hẳn con đã mệt mỏi vì phải vượt qua các cửa ải ở Thí Huyết Cốc, hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Vâng.”

“Vậy mai gặp lại…”

“À, thưa Sư phụ, con có thể đi dạo quanh đây một chút được không ạ?”

“Đi dạo?”

“Vâng. Con đã ở trên núi quá lâu rồi, nên muốn đi dạo quanh đây để ngắm cảnh một chút.”

Nghe vậy, ánh mắt Ám Tông Chủ lóe lên tia sáng.

Tuy nhiên, hắn ta không để lộ ra ngoài mà chỉ thản nhiên nói:

“Con muốn tham quan bên trong sơn trang sao?”

“Vâng, nếu được ạ.”

“Ô hô hô. Nếu vậy thì ta sẽ cử người đi cùng con.”

Nghe vậy, Mộc Kinh Vân thầm thở dài.

Mặc dù đã được công nhận là đệ tử chính thức và cách nói chuyện cũng trở nên nhẹ nhàng, gần gũi hơn, nhưng Ám Tông Chủ vẫn không hề buông lỏng cảnh giác với hắn.

Bằng chứng là hắn ta vẫn cho người đi theo dù Mộc Kinh Vân chỉ xin đi dạo quanh đây.

Thật phiền phức, nhưng Mộc Kinh Vân cũng không còn cách nào khác.

“Cảm ơn sự chu đáo của sư phụ.”

* * *

Và thế là Mộc Kinh Vân ra khỏi sơn trang của Ám Tông cùng với một hộ vệ do Tông Chủ cử đi theo.

“Công tử cứ tự nhiên đi dạo, không cần phải bận tâm thuộc hạ.”

“Đa tạ.”

Thực chất, nếu không có người đi theo thì tốt hơn.

Nhưng Mộc Kinh Vân cũng không còn lựa chọn nào khác.

“Ồ.”

Mộc Kinh Vân vừa đi vừa quan sát xung quanh, thầm ghi nhớ các tuyến đường.

Trên đường đến đây, hắn đã quan sát sơ qua, nhưng quả thực nơi này rất rộng lớn.

Không, phải nói là vô cùng rộng lớn mới đúng.

“Nội thành này quả nhiên rộng lớn.”

Để có thể quan sát hết toàn bộ nơi này, có lẽ sẽ mất kha khá thời gian.

Nếu có thể leo lên tòa nhà cao nhất và nhìn xung quanh, có lẽ hắn có thể nắm bắt sơ bộ địa hình nơi này.

Tuy nhiên, ngay bây giờ thì điều đó là bất khả thi.

Bởi vì tên hộ vệ kia đang theo dõi nhất cử nhất động của hắn.

– Ngươi ra ngoài làm gì vậy? Chi bằng hôm nay cứ nghe lời tên thái giám kia mà nghỉ ngơi cho khỏe.

Giọng nói của Thanh Linh vang lên bên tai hắn.

Mộc Kinh Vân nhún vai, đáp lại bằng truyền âm.

– Ta cảm nhận được.

– Cảm nhận được? Cảm nhận được cái gì?

– Không xa chỗ này, ta cảm nhận được linh khí của Cao Toản.

– Cái gì? Tiểu tử đã nhập vào người ả sát thủ kia sao?

– Phải.

Lý do Mộc Kinh Vân ra ngoài không gì khác chính là vì Hộ Vệ Cao Toản.

Sau khi ký kết khế ước thức thần, không chỉ có oan hồn mới có thể cảm nhận được khí tức của chủ nhân.

Bản thân Mộc Kinh Vân cũng có thể dựa vào trực giác để cảm nhận được vị trí của thức thần.

“Không xa lắm.”

Ít nhất là trong phạm vi 100 trượng.

Nếu linh khí ở quá xa thì rất khó để nhận ra, nhưng ở khoảng cách gần như vậy thì hắn có thể chắc chắn định vị được Cao Toản.

“Hướng Tây Bắc.”

Có vẻ như chỉ cần đi về hướng đó là sẽ gặp được.

– Tiểu tử đó cũng ghê gớm thật. Mà thôi, dù sao cũng chỉ là thức thần, không thể chạy trốn, nên việc bám theo là điều đương nhiên. Nhưng mà, việc không đến gần có nghĩa là…

– Có vẻ Cao Toản vẫn đang sử dụng thân xác kia.

– Hả! Ý ngươi là tiểu tử đã lẻn vào nội thành này với thân xác của ả sát thủ sao?

– Phải. Hiện tại thì có vẻ là như vậy.

– Thân xác đó tuy có vẻ hữu dụng, nhưng ta không nghĩ là sử dụng nó cũng có thể lẻn vào được tận nội thành này… Không ngờ thực lực của thân xác đó lại khá đến vậy.

– Dù sao thân xác đó cũng là sát thủ mà.

– Cũng tốt, ngươi càng có nhiều quân cờ để dùng. Hơn nữa, thức thần thì cũng không có nguy cơ phản bội.

Mộc Kinh Vân đồng ý với lời nói của Thanh Linh.

Đó cũng là lý do hắn muốn tìm Hộ Vệ Cao Toản.

Việc tên đó có thể bám theo đến tận đây cho thấy giá trị sử dụng của Cao Toản đã tăng lên so với trước.

Và thế là, Mộc Kinh Vân cùng với tên hộ vệ của Ám Tông đi về hướng Tây Bắc của nội thành.

Khi đã di chuyển được khoảng ba mươi trượng, hắn nhìn thấy một nhóm người đang đi tới theo chiều ngược chiều lại.

Trong số đó, có một người đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn.

“Hửm?”

Đó là một thanh niên khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, có mái tóc xoăn và vẻ ngoài khá là diễm lệ.

Mộc Kinh Vân có thể nhìn thấy khí tức dồi dào tỏa ra từ người thanh niên đó.

Điều đáng ngạc nhiên là cường độ khí tức đó có thể sánh ngang với Minh Đao Vương Tôn Doãn.

“Là ai vậy?”

Với thực lực như vậy, có thể nói là kẻ đứng đầu một phân đà cũng không ngoa.

Tuy nhiên, chỉ dựa vào ngoại hình thì rất khó để phán đoán chính xác danh tính của người này.

Ngay lúc đó, Mộc Kinh Vân nhìn thấy một người khác.

“!?”

Đằng sau tên tóc xoăn kia là một nam nhân khoảng ba mươi tuổi, có vẻ là thuộc hạ của tên tóc xoăn.

Tên này tay cầm bình rượu, tay còn lại thì ôm eo một nữ nhân trẻ đẹp với vẻ ngoài vô cùng quyến rũ.

– Kia… có phải là tiểu tử Cao Toản đó không?

Nghe Thanh Linh nói vậy, Mộc Kinh Vân khẽ gật đầu.

Nữ nhân mặc y phục hở hang kia, không ai khác chính là…

– … Có vẻ đúng là tên đó rồi.

Hà Thải Lâm, thân xác mà Cao Toản đã nhập vào,

Nhưng mà… tại sao Cao Toản lại trông như thế kia?

Có vẻ như Cao Toản đã dùng một phương pháp khác với dự đoán của cả Mộc Kinh Vân và Thanh Linh để trà trộn vào Thiên Địa Hội.

“Chết tiệt.”

Hộ Vệ Cao Toản cũng ngay lập tức nhận ra chủ nhân Mộc Kinh Vân của mình, hắn ta xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên.

Xem truyện quái lực loạn thần cập nhật đầy đủ nhất tại quailucloanthan.com