Truyện Quái lực loạn thần Chương 127: Ám Tông (3)tại quailucloanthan.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Thanh niên với vẻ ngoài sắc sảo tên là Hoàn Duẫn Minh.
Bị phụ mẫu bỏ rơi khi còn nhỏ, hắn ta sống trong khu ổ chuột ngoại thành Thiên Địa Hội và được Ám Tông Chủ tình cờ nhận nuôi khi mới 10 tuổi.
[Ồ hô hô. Không tệ. Ngươi là kẻ đầu tiên dám móc túi ta đấy.]Ấn tượng bởi sự táo bạo đó, Ám Tông Chủ đã nhận nuôi và đích thân dạy dỗ hắn ta cả về học thức và võ công.
Dù chỉ là cơ duyên tình cờ, nhưng Hoàn Duẫn Minh lại có tư chất hơn người.
Đó cũng là lý do Ám Tông Chủ nhận nuôi hắn ta.
Tuy nhiên, Hoàn Duẫn Minh không thể trở thành đệ tử chính thức.
Lý do là,
[Phải thiến sao?] [Phải. Chỉ có thiến mới có thể tu luyện được bí kíp Quỷ Âm Công của bổn môn.] [… Nhất định phải làm vậy sao?]Hoàn Duẫn Minh khi còn nhỏ đã tỏ ra vô cùng kháng cự, không muốn phải luyện võ công bằng cách hy sinh nam căn của mình.
Thấy vậy, Ám Tông Chủ cũng không ép buộc hắn ta phải tự thiến.
Chỉ là từ đó về sau, hắn ta chỉ có thể làm đệ tử dự bị.3
Mặc dù không được công nhận là đệ tử chính thức vì không chịu thiến, nhưng Ám Tông Chủ vẫn đối xử và dạy dỗ hắn ta không khác gì các đệ tử khác.
Vì vậy, Hoàn Duẫn Minh cũng không cảm thấy quá bất mãn.0
Tuy nhiên, đến năm 16 tuổi, hắn ta bắt đầu hối hận về lựa chọn của mình.
Lý do là vì khi còn nhỏ, hắn ta không hề biết, nếu không trở thành đệ tử chính thức thì sẽ không thể kế thừa ngôi vị Tông Chủ của Ám Tông, cũng như không được học những tuyệt kỹ võ công độc môn của Ám Tông Chủ.
[Ta cảnh báo trước cho ngươi biết. Thiến đồng nghĩa với việc ngươi phải đánh đổi rất nhiều thứ. Chẳng hạn như ngươi sẽ không còn là một nam nhân thực sự nữa và cũng không thể lâp gia đình.]8Là một hài tử mồ côi, Hoàn Duẫn Minh luôn khao khát có một gia đình của riêng mình.
Có lẽ vì không biết mặt phụ mẫu và bị bỏ rơi khi còn rất nhỏ nên đó đã trở thành ước mơ lớn nhất của hắn ta.
Đó là lý do tại sao hắn ta không muốn thiến.
Tuy nhiên, sau khi biết rằng mình sẽ không thể trở thành người kế thừa Ám Tông, hắn ta bắt đầu hối hận về lựa chọn hồi nhỏ của mình.
‘Chết tiệt!’
Giá như hắn ta chấp nhận thiến trước khi biết đến chuyện giao hoan xác thịt thì tốt biết mấy.
Nếu vậy thì bây giờ hắn ta đã là người kế thừa của Ám Tông rồi.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Bây giờ, việc từ bỏ hết nội công đã khổ luyện bấy lâu nay để chấp nhận thiến và tu luyện Quỷ Âm Công là điều không thể, hơn nữa hắn cũng đã trót sa vào dục vọng xác thịt.
Xuất thân từ khu ổ chuột, Hoàn Duẫn Minh đã sớm dấn thân vào con đường ăn chơi trác táng từ năm 14 tuổi.
‘Không được. Mình không thể làm vậy.’
Chính vì vậy, hắn ta càng không thể nào chấp nhận việc mình bị thiến.
Dù biết rằng nếu thiến thì sẽ được nhiều hơn là mất, nhưng hắn ta không thể làm được điều đó.
Đó là một sự thật đơn giản mà hắn ta không thể nào chối bỏ.
Nỗi băn khoăn này đã khiến Hoàn Duẫn Minh lạc lối trong một thời gian dài, và trong vài năm đó, hai sư đệ mới đã gia nhập môn phái.0
Minh Trác và Long Tú.3
Cả hai cũng là trẻ mồ côi.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, Hoàn Duẫn Minh đã nhận ra rằng họ đều là những tài năng luyện võ không kém gì hắn ta.3
Tuy nhiên, trong mắt Hoàn Duẫn Minh, họ không phải là những sư đệ đáng yêu.
‘… Không biết khi nào thì lũ đó sẽ vượt mặt mình nữa.’
Đối với hắn ta, bọn họ là những đối thủ cạnh tranh.
Nếu họ đồng ý tịnh thân và trở thành đệ tử chính thức của Ám Tông Chủ, rất có thể hắn ta sẽ không còn được coi trọng nữa.
Không, đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra.
‘Không được. Không thể để chuyện đó xảy ra.’
Nghĩ đến đây, Hoàn Duẫn Minh bắt đầu trăn trở suy nghĩ.
Và sau một hồi suy tính, hắn ta đã nghĩ ra một kế sách.
Anh ta đối xử với các sư đệ của mình tốt hơn bất kỳ ai, thậm chí còn chu đáo hơn cả sư phụ của họ là Ám Tông Chủ.
Trước sự quan tâm của Hoàn Duẫn Minh, các sư đệ cũng rất quý mến vị sư huynh này.
Sau khi đã lấy được lòng tin của họ, Hoàn Duẫn Minh lén lút dẫn dắt họ sa vào con đường ăn chơi trác táng và gieo rắc nỗi sợ hãi về việc bị thiến.
Nỗ lực của hắn ta cuối cùng đã đơm hoa kết trái.
Khi cả hai sư đệ được trao quyền lựa chọn,
[Thiến sao… Con không thể làm được.] [Con… Con cũng không làm được.]Cả hai sư đệ đều bật khóc nức nở và từ chối.
Ban đầu, Ám Tông Chủ đã nói rằng sẽ tôn trọng quyết định của họ vì đây là lựa chọn của chính họ chứ không phải bị ép buộc.
[Nếu đó là lựa chọn của các con thì ta cũng không còn cách nào khác.]Nói xong, Ám Tông Chủ nhìn Hoàn Duẫn Minh với ánh mắt có chút buồn bã.
Ánh mắt đó là sao nhỉ?
Chẳng lẽ sư phụ đã biết chuyện mình xúi giục họ?
Sau đợt giao tiếp bằng mắt với Ám Tông Chủ, Hoàn Duẫn Minh vô cùng sợ hãi, lo lắng rằng Ám Tông Chủ sẽ phát hiện ra kế hoạch của hắn ta.
‘Mình sẽ bị bỏ rơi. Mình sẽ bị bỏ rơi. Mình sẽ bị bỏ rơi.’
Tuy nhiên, trái ngược với nỗi lo sợ khủng khiếp đó, thái độ của Ám Tông Chủ vẫn không hề thay đổi.
Hắn ta vẫn đối xử với Hoàn Duẫn Minh như một đệ tử dự bị.
Thậm chí còn dặn dò Hoàn Duẫn Minh hãy chăm sóc tốt cho các sư đệ với tư cách là đại sư huynh.
‘A… May quá, hóa ra mình lo lắng thừa rồi.’
Thật may mắn.
Tuy nhiên, điều này lại khiến Hoàn Duẫn Minh nảy ra một suy nghĩ mà trước đây hắn ta chưa từng nghĩ tới.
‘Nếu như không ai chịu bị thiến thì sao?’
Chuyện gì sẽ xảy ra?
Ban đầu, hắn ta chỉ hối hận vì đã không chọn tịnh thân.
Nhưng khi suy nghĩ theo một hướng khác, hắn ta nhận ra rằng câu trả lời có thể được suy nghĩ theo hướng khác.
Nếu Ám Tông Chủ không ép buộc các đệ tử của mình phải thiến, thì hắn ta có thể khiến tất cả bọn họ đều từ chối giống như hai sư đệ kia.
‘Nếu vậy thì…’
Liệu hắn ta có cơ hội không?
Theo như những gì Hoàn Duẫn Minh quan sát được trong suốt thời gian qua, Ám Tông Chủ là người không bao giờ nuốt lời.
Nếu vậy thì có khả năng lắm chứ.
Nếu đến cuối cùng vẫn không có ai trở thành đệ tử chính thức, thì hắn ta có thể sẽ trở thành Ám Tông Chủ đời tiếp theo.
Mang trong mình tham vọng đó, Hoàn Duẫn Minh như được tiếp thêm động lực.
Hắn ta chăm chỉ luyện tập hơn trước và võ công của hắn ta cũng ngày càng tiến bộ vượt bậc.
Và vài năm sau,
[Sư phụ muốn tham dự lễ phong chức ở Thí Huyết Cốc sao?] [Ừm. Nhân tiện ta cũng có việc cần đến Huyết Cốc, nghe nói ở đó có một nữ đệ tử không tệ nên ta muốn đến xem thử.] [Nữ đệ tử… ạ?]Điều này là sao?
Chẳng lẽ Ám Tông Chủ đã từ bỏ việc tìm kiếm đệ tử nam tự thiến và chuyển sang nhận nữ đệ tử có âm khí bẩm sinh sao?
Lời nói của Ám Tông Chủ khiến Hoàn Duẫn Minh cảm thấy bất an sau một thời gian dài.
Hắn ta đã tự tin rằng mình sẽ trở thành người kế vị vì Ám Tông Chủ đã không nhận thêm bất kỳ đệ tử nào trong suốt thời gian qua.
Nên mấy ngày vừa rồi, hắn ta đã chờ đợi trong lo lắng.
Và rồi,
“Sư phụ đã về chưa?”
“Dạ thưa đại công tử, Tông Chủ vừa mới về ạ.”
“Vậy sao? Có… Có phải sư phụ đã đưa theo nữ đệ tử của Mạo Hoa Phòng về không?”
“Mạo Hoa Phòng ạ? Hình như không phải đâu ạ.”
“Không phải sao?”
“Vâng, Tông Chủ đã mang về một nam đệ tử ạ.”
Nghe vậy, tâm trạng bất an của Hoàn Duẫn Minh như được gột rửa. Nếu nữ nhân của Mạo Hoa Phòng bước vào, vị trí của hắn ta có thể bị lung lay, vì vậy hắn ta đã lo lắng rất nhiều, nhưng có vẻ như mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp hơn hắn ta nghĩ.
Nhưng rồi,
“Nhưng có vẻ có chút vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Có vẻ như tên đệ tử mà ngài ấy mang về là con tin được bắt từ chính phái đến.”
Con tin của chính phái?
Lại là chuyện gì nữa đây?
Thí Huyết Cốc là nơi mà chỉ những nhân tài thuộc Thiên Địa Hội mới có thể vào.
Làm sao một con tin của chính phái có thể vào được đó?
Trong khi hắn ta đang băn khoăn thì nội tổng quản Triệu Diễm Huân nói với hắn ta.
“Cái này ta chỉ nói cho đại công tử biết thôi. Ta nghe nói rằng chính Hội chủ đã đích thân đưa hai con tin từ chính phái đến Thí Huyết Cốc.”
“Hội chủ đã làm vậy sao?”
Nếu là vậy thì không ai có thể trực tiếp phàn nàn.
Nhưng tại sao Hội chủ lại đưa con tin của chính phái đến đó?
Không, điều đó không quan trọng.
Tại sao sư phụ lại mang theo cái thứ rắc rối đó về?
Có phải ngài ấy rất hài lòng đến mức bất chấp tên đệ tử kia có gốc gác từ chính phái cũng phải thu nhận hắn cho bằng được?
‘Chính phái…’
Không ai trong Thiên Địa Hội thích người của chính phái.
Không, tất cả đều căm ghét khi nghe đến nó.
Hoàn Duẫn Minh cũng vậy.
‘Không được.’
Có vẻ như hắn ta phải nói chuyện với sư phụ và yêu cầu ngài ấy xem xét lại việc nhận con tin của chính phái làm đệ tử.
Dù nghĩ thế nào thì rủi ro cũng quá lớn.
Vì vậy, hắn ta hỏi nội tổng quản và biết được rằng Tông Chủ và con tin của chính phái mà ngài ấy mới nhận đã đến phòng luyện công riêng của Tông Chủ.
Vì vậy, hắn ta đã đi đến đó.
Nhưng khi đến nơi, hắn thấy các sư đệ của mình đã đến trước.
“Thật vô lý!”
“Làm sao có thể như vậy được?”
Bọn họ đang túm lấy những võ sĩ canh gác trước phòng luyện công và la hét điều gì đó.
Chuyện gì đã xảy ra mà khiến họ như vậy?
Khi hắn ta đến gần,
“Đại sư huynh! Chuyện lớn rồi.”
“Chuyện lớn gì?”
Trước câu hỏi đó, Long Tú, cũng chính là sư đệ có phần cằm hơi nhô ra, trả lời với vẻ mặt khó tin.
“Sư phụ đã nhận tên đệ tử mà ngài ấy mang về từ Thí Huyết Cốc làm đệ tử chính thức.”
‘!? ‘
Nghe vậy, khuôn mặt Hoàn Duẫn Minh cứng ngắc.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đệ tử chính thức? Không thể nào?
“Tên đó đồng ý thiến sao?”
Trước câu hỏi của Hoàn Duẫn Minh, nhị sư đệ Minh Trác căm giận nói.
“Không phải vậy. Hắn nói không thiến, nhưng vì cơ thể hắn bẩm sinh có thể hấp thụ âm khí nên sư phụ nói sẽ nhận hắn làm đệ tử chính thức.”
“Bẩm sinh có thể hấp thụ âm khí?”
Hoàn Duẫn Minh thở dài trước những lời đó.
Hôm nay là ngày xui xẻo gì vậy?
Hắn ta đã an tâm quá sớm vì thấy sư phụ không đưa về nữ đệ tử nào.
Hơn nữa, người sư phụ đưa về còn là con tin của chính phái, hắn ta đã định nói chuyện với sư phụ, muốn đuổi thứ rắc rối đó đi.
Nhưng ai có ngờ cái kẻ rắc rối đó đã trở thành đệ tử chính thức?
‘Làm sao có thể…’
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Điều khiến hắn ta sốc hơn cả là,
“Làm sao sư phụ có thể làm như vậy được? Không những nhận hắn làm đệ tử chính thức mà còn tặng cả thanh Ác Tắc Kiếm mà đại sư huynh đã liều mạng mang về.”
– Rắc!
Khoảnh khắc nghe thấy điều đó, khuôn mặt Hoàn Duẫn Minh méo mó như quỷ dữ.
Trước mặt các sư đệ, hắn ta hay trưng bộ mặt ôn hoà giả tạo nhưng những gì vừa nghe khiến hắn ta quá mức tức giận, đến mức khó mà kiềm chế.
Bất chấp sự ngăn cản của các võ sĩ, Hoàn Duẫn Minh xông vào phòng luyện công riêng của Tông Chủ.
– Rầm!
Ở giữa căn phòng, một thiếu niên tuấn mỹ đang đứng đọc một cuộn giấy.
Hắn trông chỉ vừa trạc tuổi các sư đệ của Hoàn Duẫn Minh.
Nhưng hắn ta không để ý đến tuổi tác hay ngoại hình nổi bật của thiếu niên đó.
Thay vào đó, ánh mắt hắn ta hướng thẳng đến thanh Ác Tắc Kiếm đeo bên hông thiếu niên, thiếu niên này không phải ai khác mà chính là Mộc Kinh Vân, con tin của chính phái.
– Nghiến!
Đúng thật rồi.
Hoàn Duẫn Minh đã hy vọng những gì vừa nghe chỉ là giả, nhưng lão sư phụ khốn kiếp thực sự đã đưa Ác Tắc Kiếm cho tiểu tử đó.
Thanh kiếm đó là do hắn ta liều mạng mới mang về được, hắn ta tin rằng nếu kiểm soát được yêu khí, chắc chắn nó sẽ được ban cho hắn ta.
Tên khốn con tin của chính phái kia chẳng những cướp đi vị trí thừa kế, mà còn cướp cả thanh kiếm của hắn ta?
Tất cả là của hắn ta!
‘Giết chết ngươi.’
Hắn ta phải giết tiểu tử đó để giành lại mọi thứ của mình…
“Ngươi thật thú vị. Ngươi nghĩ rằng có thể giành lại được thứ của mình bằng cách giết ta sao?”
‘!? ‘
Cái gì?
Hoàn Duẫn Minh bối rối trước giọng nói đột ngột vang lên bên tai.
Mặc dù tức giận, nhưng vì các sư đệ đang đứng bên cạnh nên hắn ta đã không thể hiện ra ngoài.
Nhưng làm sao tiểu tử đó đọc được suy nghĩ của hắn?
Trong khi hắn ta đang băn khoăn,
‘Hả?’
Hai mắt Hoàn Duẫn Minh trợn to.
Không biết từ lúc nào, tiểu sư đệ Long Tú lại đau đớn ôm cánh tay bị gãy, la hét không ngừng, còn nhị sư đệ Minh Trác thì đang nhìn hắn ta với ánh mắt khó tin.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
‘Tại sao?’
Tại sao Minh Trác lại nhìn hắn ta với ánh mắt đó?
Trong khoảnh khắc bối rối ấy, những ký ức bị lãng quên chợt ùa về trong tâm trí hắn ta.
– Xoẹt!
[Ta không thể chịu đựng thêm được nữa. Các sư huynh, để ta đi giành lại nó!]Không thể kìm nén cơn giận, tiểu sư đệ Long Tú lao về phía tên con tin của chính phái.
Mặc dù là người có võ công thấp nhất trong số họ, nhưng hắn ta đã nghĩ rằng Long Tú ít nhất cũng có thể cầm cự được một lúc, nhưng không ngờ lại bị khuất phục và khóa cổ chỉ trong nháy mắt.
[Vừa gặp mặt đã muốn lấy mạng ta sao?] [Ực… Ực…] [Chắc hẳn ngươi đã chuẩn bị tinh thần trả giá rồi chứ?] [Cái gì?]– Rắc!
Không chút do dự, tiểu tử đó đã bẻ gãy cánh tay phải của Long Tú.
[Aaaaa!]“Chuyện này là sao?”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Hoàn Duẫn Minh nhận ra rằng tiểu tử đó không phải là một kẻ tầm thường.
Ngay cả bản thân hắn ta, một kẻ đang sắp bước vào cảnh giới siêu việt, cũng không thể nào khuất phục Long Tú chỉ với một chiêu như vậy.
Trở nên thận trọng, hắn ta đang băn khoăn không biết nên làm gì thì,
[Từ nãy đến giờ ngươi cứ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm này. Ngươi muốn nó sao?] [Ngươi đang nói cái gì vậy…] [Nếu muốn có nó, thì cứ thử đến lấy đi.]‘Cái gì!?’
– Vút!
Vừa dứt lời, Mộc Kinh Vân rút thanh Ác Tắc Kiếm đang đeo bên hông ra và ném về phía hắn ta
‘Tiểu tử này bị điên sao?’
– Xoảng!
Trong lúc bối rối, hắn ta vội vàng chụp lấy chuôi kiếm. Và từ lúc đó, hắn ta không còn nhớ gì nữa.
Hoàn Duẫn Minh ôm trán, loạng choạng lùi lại và lẩm bẩm.
“Ta, ta đã làm gì vậy?”
Mộc Kinh Vân tiến lại gần hắn ta và nói.
“Chính miệng ngươi vừa nói ra những tham vọng của mình đấy.”
“Ta… Ta đã nói gì?”
“Ngươi đã nói rằng sẽ không có ai trở thành đệ tử chính thức được vì ngươi sẽ khiến cho bọn họ không chấp nhận việc bị thiến, và ngươi sẽ trở thành người kế vị. Thật là một suy nghĩ ngây thơ.”
‘!!!!!!!!!’
Mắt Hoàn Duẫn Minh trợn to như muốn nứt ra khi nghe những lời của Mộc Kinh Vân.
Hắn ta đã nói ra điều đó sao?
Hắn ta muốn phủ nhận, nhưng ánh mắt của nhị sư đệ Minh Trác đang nhìn chằm chằm khiến hắn ta bồn chồn.
Và rồi,
– Phụt!
“Ặc!”
Đột nhiên, Hoàn Duẫn Minh nhìn xuống bàn tay phải của mình trong đau đớn.
Những mạch máu trên mu bàn tay đang nắm chặt Ác Tắc Kiếm nổi lên cuồn cuộn rồi nứt toác, máu đen túa ra.
Và nó đang lan dần ra khắp cánh tay.
Hoảng sợ, Hoàn Duẫn Minh cố gắng buông Ác Tắc Kiếm ra.
Nhưng,
“Aaaaa!”
Chuôi kiếm như thể dính chặt vào lòng bàn tay hắn ta, không tài nào buông ra được.
Càng cố gắng, cơn đau càng trở nên dữ dội hơn.
“Cái… cái này rốt cuộc…”
Hoàn Duẫn Minh dùng tay còn lại vận công, muốn gỡ thanh Ác Tắc Kiếm ra.
Tuy nhiên càng cố gắng thì cơn đau càng dữ dội khiến hắn ta gần như gục ngã.
“Ư… Ư…”
Mộc Kinh Vân tiến lại gần hắn ta và nói.
“Có muốn ta gỡ nó ra cho ngươi không?”
Không thể chịu đựng thêm được nữa, Hoàn Duẫn Minh gật đầu lia lịa.
Rồi Mộc Kinh Vân bất ngờ nói.
“Cái này là chính ngươi nhờ vả ta giúp ngươi đấy nh&emdgbsmacute;.”
“Sao cơ?”
Tại sao hắn lại nói như vậy?
Ngay lúc đó, Hoàn Duẫn Minh nhìn thấy nụ cười nham hiểm nở trên môi Mộc Kinh Vân.
‘Chẳng lẽ?’
Hoảng hốt, hắn ta vội vàng nói.
“Chờ, chờ đã…”
– Xoẹt!
Chưa kịp dứt lời,
Một luồng kiếm khí sắc bén đã lướt qua cổ tay phải đang nắm chặt thanh kiếm của Hoàn Duẫn Minh.
Xem truyện quái lực loạn thần cập nhật đầy đủ nhất tại quailucloanthan.com
