Truyện Quái lực loạn thần Chương 126: Ám Tông (2)tại quailucloanthan.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Cách đó không lâu.
Tại Hồng Tuệ Phường nằm ở ngoại ô phía đông thành.
Hồng Tuệ Phường nổi tiếng là nơi chỉ có rượu ngon hiếm có và mỹ nữ tài nghệ hơn người. Trong đó, có một gian phòng rộng rãi và vô cùng sang trọng.
Tên của nó là Mộ Ước.
Đúng như tên gọi, Mộ Ước chỉ tiếp đãi những vị khách quý, là nhân vật có tiếng tăm trong Thiên Địa Hội, hoặc là những vị cao thủ có địa vị cao.
Vì vậy, các kỹ nữ trong Hồng Tuệ Phường đều mong muốn được đến Mộ Ước để tiếp đãi khách quý, mong một bước lên mây. Bởi lẽ, không ít người đã trở thành thiếp thất của những vị khách quý sau khi hầu rượu ở Mộ Ước.
Thế nhưng lần này, sự cạnh tranh lại đặc biệt gay gắt.
Nguyên nhân là do có tin đồn rằng, một vị khách quý cấp bậc Đoàn chủ trong Thiên Địa Hội đã đặt chỗ ở Mộ Ước.
[Hầy.]Cao Toản, người đang nhập hồn vào cơ thể quyến rũ của Hà Thải Lâm, cuối cùng cũng có thể góp mặt trong đội ngũ tiếp khách lần này.
Do phải đấu đá với các kỹ nữ khác mà hắn ta suýt nữa đã muốn bỏ cuộc quách cho xong.
Nhưng từ bỏ lúc n&agramdgbsmve;y thì thật uổng phí thời gian công sức bỏ ra.3
– Xoẹt
Cao Toản im lặng chờ đợi đến lượt mình.
Ở Mộ Ước có một khoảng thời gian đặc biệt, đó là lúc các kỹ nữ lần lượt thể hiện tài nghệ của mình trước mặt các vị khách quý.0
– Tình! Tính! Tang!
Lúc này, một kỹ nữ đang múa, ống tay áo tung bay trước mặt vị khách quý, phô diễn tài nghệ của mình.
Trên tay Cao Toản đang cầm một cây đàn hồ cầm.
Hắn ta đã được chọn vào Hồng Tuệ Phường nhờ tài chơi đàn hồ cầm, nên lần này hắn ta cũng muốn dùng nó để thu hút sự chú ý.
Nhưng vấn đề là, đã có người chơi hồ cầm trước hắn ta rồi.
‘Chết tiệt.’
Thành thật mà nói, tài nghệ của kỹ nữ chơi hồ cầm lúc nãy hơn hẳn hắn ta.
Xét cho cùng, hắn xuất thân là sát thủ, chứ không phải nhạc công.
‘Không thể bỏ lỡ cơ hội này được.’8
Hắn ta biết rằng, cấp bậc Đoàn chủ trong Thiên Địa Hội là một chức vị rất cao.
Nếu có thể tiếp cận được người này, hắn ta sẽ có cơ hội thâm nhập vào Thiên Địa Hội.
Tuy nhiên, không chỉ Cao Toản, mà tất cả các kỹ nữ khác đều đang ra sức để lọt vào mắt xanh của vị khách quý này.0
‘Không ngờ lại phải đấu đá với đám kỹ nữ thế này.’
Mà cũng không thể nói là đấu đá được.
Hắn ta đã là một linh hồn chết đi sống lại, thì còn đấu đá gì nữa.
Đúng là số phận trớ trêu, làm thức thần rồi mà số hắn ta vẫn nhọ như đít nồi ý.
Lúc đó, một giọng nói khàn khàn vang lên từ trong phòng.
[Người tiếp theo!]3Vừa dứt lời, kỹ nữ đang múa may bên trong bước ra với vẻ mặt thất vọng.
Có vẻ như nàng ta đã rất cố gắng để quyến rũ vị khách quý, nhưng đã thất bại nên vô cùng buồn bã.
Đây đã là kỹ nữ thứ sáu bị đuổi ra.
‘Kỳ lạ thật.’
Thông thường, cho dù là Mộ Ước dành riêng cho khách quý, thì cũng chỉ có một số lượng kỹ nữ nhất định được phép vào hầu rượu.
Thế mà hiện tại, bao gồm cả hắn ta, vẫn còn đến 10 kỹ nữ đang chờ đợi.
Tổng cộng đã có 16 kỹ nữ đến để hầu hạ vị khách quý này.
Nhờ đó mà hắn ta mới có thể trà trộn vào đây, nhưng rốt cuộc thì vị khách này là ai mà Tú bà lại phải cất công sắp xếp như vậy?
[Đến lượt mình rồi.]3Lúc đó, một kỹ nữ bước lên.
Nàng ta khoảng hai mươi lăm tuổi, chính là người đã gây sự với Cao Toản trước đó.
Khi nàng ta chuẩn bị bước vào, Tú bà ghé sát tai nàng ta, thì thầm điều gì đó.
Cao Toản chăm chú quan sát.
Nhờ Hà Thải Lâm đã luyện thành thuật đọc môi, hắn ta có thể đoán được Tú bà đang nói gì.
[Là đồ đệ của Ngũ Vương đấy. Ngũ Vương! Bỏ lỡ cơ hội này thì đừng hối hận.]‘!?’
Lời nói của Tú bà khiến Cao Toản trợn tròn mắt.
Hắn biết vị khách này rất được coi trọng, nhưng không ngờ lại là đồ đệ của Ngũ Vương, một trong những tầng lớp lãnh đạo của Thiên Địa hội?
Cao Toản không khỏi kinh ngạc.
‘Ngũ Vương…’
Ngũ Vương của Thiên Địa hội là những cao thủ đứng đầu võ lâm, bất kể chính hay tà.
Vậy mà đồ đệ của một trong số họ lại ở đây sao?
Chuyện này có vẻ không ổn rồi đây.
‘Liệu võ công của Hà Thải Lâm có bị lộ không?’
Là một trong Tứ Đại Sát Thủ, Phi Sát Diễm Khách sở hữu kỹ thuật che giấu khí tức của bản thân.
Tất nhiên, kỹ thuật này không phải là hoàn hảo.
Bởi vì nó hoạt động bằng cách phong bế huyệt đạo bằng ngân châm.
Hiện tại, Cao Toản đã dùng kỹ thuật đó để hạ thấp khí tức của mình xuống ngang ngửa với cao thủ nhị lưu.
Hắn không dám phong bế hoàn toàn huyệt đạo, vì nếu gặp nguy hiểm sẽ khó ứng phó kịp thời.
‘Thật là rắc rối.’
Đoàn chủ đã là cao thủ rồi, huống chi là đồ đệ của Ngũ Vương. Nếu lỡ bị phát hiện, hắn ta có thể mất đi thân xác này.
Đang lo lắng suy nghĩ, thì
[Chậc!]Kỹ nữ vừa bước vào lúc nãy đã hậm hực bước ra.
Có vẻ như nàng ta vừa bước vào đã bị đuổi ra ngay lập tức.
[Chắc là chỉ thích nữ nhân trẻ tuổi chứ gì.] […….]Chắc là do nàng ta quá tuổi nên vừa vào đã bị đuổi ra.
Tú bà nhìn nàng ta với ánh mắt tiếc nuối, rồi vẫy tay gọi Cao Toản.
Đến lượt hắn ta rồi.
[Đừng chọc giận vị khách quý đó, nếu thấy ngài ấy không vui thì hãy ra ngoài ngay.] [… Vâng.]Có vẻ như đã quá muộn để thay đổi kế hoạch.
Cao Toản bước vào Mộ Ước với vẻ mặt căng thẳng.
Bên trong, một nam nhân trạc ba mươi tuổi, râu quai nón ngắn, vẻ ngoài có phần thô kệch đang ngồi dựa lưng vào ghế, tay cầm bầu rượu uống ngon lành.
– Ực ực!
Nam nhân trông rất thô kệch đó uống cạn bầu rượu, đặt mạnh xuống bàn rồi nhìn chằm chằm Cao Toản.
Ánh mắt hắn nhìn từ trên xuống dưới, như đang đánh giá Cao Toản.
Cao Toản cảm thấy nổi hết da gà.
Cái cách hắn nhìn chằm chằm vào cơ thể người khác khiến Cao Toản suýt nữa thì chửi thề.
‘Mẹ kiếp, khó chịu thật.’
Sau đó, khóe miệng nam nhân thô kệch khẽ nhếch lên.
Có vẻ như hắn rất hài lòng với ngoại hình của Cao Toản.
Nam nhân lên tiếng:
[Khuôn mặt cũng được đấy. Vậy thì hãy thể hiện tài nghệ của ngươi đi.]‘Hừ.’
Cao Toản cố gắng kìm nén cảm xúc, bình tĩnh đáp lời.
[Vâng. Thưa ngài.]Tự mình thốt ra những lời này khiến hắn ta cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Nhưng hắn ta phải nhịn.
Để gặp được chủ nhân, hắn ta phải xâm nhập vào nội thành của Thiên Địa Hội.
-Cheng!
Cao Toản ngồi xuống ghế, cầm hồ cầm kéo thử một nốt.
Vừa mới kéo một nốt, chưa kịp đàn một khúc hoàn chỉnh, nam nhân đã nhướng mày, phẩy tay ra hiệu cho anh dừng lại.
‘Tên này bị sao vậy?’
Nam nhân này nhìn bề ngoài thì có vẻ phóng khoáng, sao lại khó tính thế nhỉ?
Vẻ ngoài có vẻ hào sảng, thô kệch nhưng tính cách lại vô cùng cầu kỳ.
Lúc này, Tú bà từ bên ngoài bước vào, lên tiếng.
[Xin thứ lỗi. Để ta cho người khác vào hầu hạ…] [Không cần. Ngươi ra ngoài đi.] [Hả?] [Ta muốn xem cô nương này biểu diễn những thứ khác.] […….Vâng.]Tú bà khó hiểu nhìn Cao Toản rồi lui ra ngoài.
Rõ ràng là hắn không vừa ý với màn biểu diễn của Cao Toản, vậy mà lại muốn xem những thứ khác là sao?
Đang suy nghĩ thì nam nhân lên tiếng.
[Cô nương, xem ra nàng biết võ công.]‘…….Ra là vậy.’
Đúng là đệ tử của Ngũ Vương có khác, vừa nhìn đã nhận ra hắn ta biết võ công.
Hắn ta đã cố tình phong bế huyệt đạo, chỉ để lộ ra võ công cao thủ nhị lưu, nhưng với cao thủ thì việc nhìn ra cũng không có gì lạ.
Chỉ là Cao Toản không thể đoán được thực lực của người này.
Hắn ta chỉ có thể phỏng đoán tên này ít nhất cũng phải đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh.
[Thật thú vị. Một kỹ nữ mà cũng biết võ công.]Nghe vậy, Cao Toản thản nhiên đáp lời.
[Chỉ là chút tài mọn được phụ thân quá cố truyền dạy. Cũng chỉ đủ để tự vệ mà thôi, mong ngài đừng quá đề cao.] [Phụ thân quá cố dạy sao?] [Phụ thân ta từng là một võ sĩ cấp thấp của Thiên Địa Hội.] [Ồ? Thật sao?]Nam nhân có vẻ thích thú với câu trả lời của Cao Toản.
Trong Thiên Địa Hội, võ sĩ cấp thấp và trung cấp nhiều vô số kể, nhưng một kỹ nữ biết võ công thì lại khác.
[Là con cháu của võ sĩ Thiên Địa Hội mà lại phải làm kỹ nữ ở nơi này, thật đáng thương.] [……..]Lẽ ra Cao Toản nên giả vờ rơm rớm nước mắt, nhưng tình huống hiện tại khiến hắn ta cảm thấy quá xấu hổ, không thể diễn nổi.
Nam nhân bỗng bật cười.
[……Nàng nghĩ ta sẽ an ủi nàng sao? Thế gian này đầy rẫy những kẻ khốn khổ. Việc trở thành kỹ nữ là do nàng tự chọn, mong chờ sự an ủi chẳng phải rất nực cười sao?] [Ngài nói chí phải.]Không cần phải diễn nữa.
Nam nhân bỗng nhún vai, nói.
[Nhưng người ta thường nói, đời người sẽ có vài lần may mắn.] […….] [Nếu nàng có thể dùng chút võ công ít ỏi đó khiến ta thấy hứng thú, ta sẽ nhận nàng làm người của ta.] [Người của ngài?] [Bọn thuộc hạ của ta toàn là nam nhân thô kệch, nhàm chán. Có một nữ nhân xinh đẹp như nàng bầu bạn cũng tốt.]‘Tên này…’
Không phải là thiếp, mà là thuộc hạ sao?
Tên này ăn nói cục cằn, không thèm an ủi người khác, vậy mà lại có suy nghĩ kỳ lạ như vậy.
Xem ra hắn cũng không phải hạng người hẹp hòi.
Vậy càng tốt.
Hắn ta đang loay hoay không biết phải làm gì nếu trở thành thiếp của người ta, xem ra làm thuộc hạ còn dễ thở hơn.
Nhưng hắn ta bỗng tò mò về thân phận của tên này.
[Thưa ngài, trước khi thể hiện tài nghệ, cho phép ta được hỏi quý danh của ngài?] [Quý danh?] [Ngài nói có thể nhận ta, nhưng ta lại không biết danh tính của ngài, thật là thất lễ.]Nghe Cao Toản hỏi, nam nhân nốc cạn một hớp rượu, cười lớn.
[Ta sao? Hahahaha.]-Cạch!
Nam nhân cười lớn, sau đó nhẹ nhàng cầm thứ gì đó trên bàn lên.
Đó là,
‘Rìu?’
Không phải rìu bổ củi, mà là một chiếc rìu lớn, đủ sức chẻ đôi một người.
Nhìn thấy chiếc rìu, Cao Toản chợt nhớ đến một người.
‘Phá Phủ Vương – Hồ Thái Cường.’
Là kẻ đã dùng một chiếc rìu chém giết vô số cao thủ chính phái.
Là một trong Bát Tinh, được xưng tụng là đệ nhất cao thủ võ lâm.
Nếu như Phá Phủ Vương thật sự là sư phụ của tên này…. Cao Toản vô thức nuốt nước bọt.
Nam nhân kia lúc này mới tiết lộ danh tính.
[Ta là Hồ Tông Hiệp, Đại Đoàn chủ Bất Diệt Đoàn.]* * *
‘Chết tiệt.’
Cao Toản đang ẩn náu trong thân xác Hà Thải Lâm xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.
Hắn ta đã sử dụng tài nghệ phi ám khí để trở thành thuộc hạ của Hồ Tông Hiệp, một trong những vị khách quý của Hồng Tuệ Phường.
Mang danh là thuộc hạ, nhưng cái tên họ Hồ lại đối xử với Cao Toản chả khác gì thiếp thất của mình.
Bắt Cao Toản mặc những bộ đồ hở hang.
Còn bắt hắn ta hầu rượu cả ngày.
‘Phát điên lên được.’
Cao Toản đã cố gắng chiều theo ý của tên Hồ Tông Hiệp với suy nghĩ rằng chỉ cần nhịn đến khi tìm được chủ nhân Mộc Kinh Vân là được, nhưng thật không may là hắn ta lại để lộ bộ dạng đáng xấu hổ này ngay trước mặt Mộc Kinh Vân.
Hắn ta muốn gạt phăng cánh tay đang ôm em mình của Hồ Tông Hiệp.
– Hahahaha. Tên kia không phải nam nhân sao? Nhìn hắn ta bây giờ có khác gì nữ tử đâu.
Thanh Linh nhìn thấy bộ dạng của Cao Toản liền cười phá lên.
Mộc Kinh Vân cũng thấy hơi bất ngờ, nhưng thực ra hắn cũng không có cảm xúc gì đặc biệt.
Thay vào đó, ánh mắt hắn hướng về phía nam tử tóc xoăn với vẻ ngoài rực rỡ kia và những người xung quanh.
Tất cả bọn họ đều là những cao thủ, không phải người bình thường.
Đúng lúc này, hộ vệ mà Ám Tông Chủ đã sắp xếp đi theo hắn vội vàng thì thầm.
“Công tử, người phải nhanh chóng chào hỏi đi ạ. Người đứng đầu tiên bên kia chính là công tử Trương Lăng Nhạc, nhị đồ đệ của Hội Chủ.”
‘Trương Lăng Nhạc?’
À, ra là tên tóc xoăn kia chính là Trương Lăng Nhạc, một trong ba vị đệ tử của Hội Chủ Thiên Địa Hội sao?
Mộc Kinh Vân có nghe Lý Chi Viêm nói qua.
[Ngoại trừ Đại đệ tử Na Luật Lương, ta chưa từng gặp qua Nhị đồ đệ và Tam đồ đệ, nên ta không thể cho ngài biết về ngoại hình của họ. Nhưng ta nghe đồn rằng nếu ngài gặp Nhị công tử thì tốt nhất nên cẩn thận.]Hắn nhớ Lý Chi Viêm đã nói danh tiếng của Trương Lăng Nhạc không được tốt lắm.
Hình như y là một kẻ tàn bạo, muốn gì được nấy.
Nhưng nhìn bề ngoài thì không giống lắm.
Dù sao thì hiện tại, tốt nhất là không nên đụng chạm đến y, vì vậy Mộc Kinh Vân chắp hai tay thi lễ và cúi đầu chào.
“Chào Trương công tử.”
Nhưng không có câu trả lời nào đáp lại.
Trương Lăng Nhạc dường như không quan tâm, định bước qua Mộc Kinh Vân và tên hộ vệ.
‘May quá.’
Thà là y không quan tâm còn hơn.
Chỉ là hơi rắc rối một chút.
Vì Cao Toản lại ở cùng với người của Trương Lăng Nhạc, Mộc Kinh Vân không thể đưa Cao Toản đi ngay bây giờ được.
Vì vậy, hắn đang định dùng truyền âm để hỏi xem Cao Toản đang ở chung với ai thì.
– Bịch!
Đột nhiên Trương Lăng Nhạc đã bước qua người hắn lại dừng bước.
Rồi y quay đầu lại và hỏi.
“Vừa rồi ngươi… Hình như ta chưa gặp ngươi bao giờ, ngươi là ai?”
‘…’
Hắn đã hy vọng y cứ thế đi qua, nhưng không ngờ y lại đột nhiên hỏi.
Mộc Kinh Vân quay người lại, vẫn giữ nguyên tư thế chắp tay và trả lời.
“Ta là Mộc Kinh Vân, đệ tử của Ám Tông Chủ.”
“Ám Tông Chủ?”
“Phải.”
“Trong số các đệ tử của Ám Tông Chủ có kẻ nào tên là Mộc Kinh Vân sao?”
“Ta chưa từng nghe nói đến. Dưới trướng của Ám Tông Chủ… Hả? Công tử, tên tiểu tử này là…?”
‘Tiểu tử này?’
Bọn họ đang bàn tán cái quái gì vậy?
Ngay khi hắn đang thắc mắc thì,
– Soạt!
Đôi chân của ai đó đã tiến đến trước mặt Mộc Kinh Vân vẫn đang cúi đầu.
“Ồ, hóa ra là ngươi.”
Chủ nhân của giọng nói không ai khác chính là Trương Lăng Nhạc.
Mộc Kinh Vân đã đoán được Trương Lăng Nhạc là một cao thủ với nội lực thâm hậu, y di chuyển rất nhanh.
Chớp mắt đã đứng ngay trước mặt hắn.
“Ngươi… Chính là con tin của chính phái đã đứng đầu thử thách Thí Huyết Cốc lần này phải không?”
Mắt Mộc Kinh Vân nheo lại trước câu hỏi của y.
Lễ phong chức của Thí Huyết Cốc mới diễn ra chưa lâu.
Làm sao y biết về hắn nhanh như vậy?
Trong khi hắn đang suy nghĩ thì,
– Bốp! Xoẹt!
Trương Lăng Nhạc dùng chiếc quạt đang cầm trên tay nâng cằm Mộc Kinh Vân lên.
Rồi y nhếch mép cười khinh mạn.
“Chỉ là một tên tiểu tử với võ công tầm thường, làm sao ngươi có thể đứng đầu thử thách ở Thí Huyết Cốc vậy?”
Hắn nên trả lời thế nào đây?
Trong khi hắn đang tự hỏi câu trả lời thì giọng nói của Thanh Linh vang lên bên tai.
– Cúi đầu xuống. Giờ chưa phải lúc để đối đầu với tên đó, cả về võ công lẫn thế lực.
Đối phương là nhị đồ đệ của Hội Chủ đấy.
Là người nhắm đến vị trí Hội Chủ đời kế tiếp, y có ảnh hưởng rất lớn ở đây.
Nếu chọc giận y, hắn có thể bị cản trở trước khi kịp làm bất cứ điều gì.
Tất nhiên là Mộc Kinh Vân cũng hiểu điều đó.
Vì vậy,
“Chỉ là ta may mắn thôi. Cảm ơn công tử đã khen ngợi…”
Ngay lúc đó,
Ngón trỏ và ngón giữa của Trương Lăng Nhạc chỉ trong nháy mắt đã đâm sát mắt Mộc Kinh Vân.
Trong khoảnh khắc đó, Mộc Kinh Vân đã phán đoán.
‘Thử thách.’
Rõ ràng đây là một bài kiểm tra.
Trương Lăng Nhạc đang nghi ngờ, không tin thực lực hắn chỉ mới đạt đến cấp tuyệt đỉnh nên muốn thử hắn.
Trương Lăng Nhạc muốn Mộc Kinh Vân bộc lộ thực lực thật sự.
Sự lựa chọn của Mộc Kinh Vân rất đơn giản.
“Ư…”
Mộc Kinh Vân nhắm mắt lại, khẽ rùng mình và di chuyển cơ thể một chút.
Hắn biết mình không thể né tránh, và nếu đứng im, mở to mắt thì sẽ càng bị nghi ngờ thêm, vì vậy hắn đã cố gắng hết sức để giả vờ yếu đuối.
– Bịch!
Hai ngón tay của Trương Lăng Nhạc dừng lại ngay trước mặt Mộc Kinh Vân đang nhắm tịt hai mắt.
Sau khi dừng tay, Trương Lăng Nhạc khẽ cười.
Một nữ nhân trẻ tuổi với đôi môi dày, mặc y phục đỏ, trong nhóm của y cũng đang cười và nói.
“Có vẻ như lời đồn không đúng lắm, công tử.”
“Có vẻ như vậy.”
Trương Lăng Nhạc gật đầu đồng ý, lắc đầu và rụt tay lại.
May mắn là hắn đã lừa được bọn họ.
– Làm tốt lắm, tiểu tử.
Thanh Linh cũng nghĩ rằng Mộc Kinh Vân đã xử lý tình huống rất tốt.
Nhưng,
“Nhịp tim của hắn quá bình tĩnh so với với phản ứng bất ngờ của hắn đấy.”
“Cái gì?”
Trương Lăng Nhạc quay đầu lại nhìn ai đó.
Đó là một nam nhân trung niên tóc dài, đeo băng đen bị một bên mắt, tay cầm gậy gỗ.
Ông ta là người có khí chất trầm lặng nhất trong số họ.
Ông ta mang đến cảm giác như một hồ nước trong veo, phải chăng ông ta là một người mù?
Trong khi Mộc Kinh Vân đang nghĩ,
“Trừ khi tai của thuộc hạ có vấn đề, nếu không thì tiểu tử đó không hề sợ hãi.”
“….”
Cùng với lời nói đó, Trương Lăng Nhạc quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào Mộc Kinh Vân với ánh mắt sắc bén.
Mộc Kinh Vân thầm tặc lưỡi.
Hắn đã cố gắng hết sức để diễn xuất, nhưng có vẻ như mọi chuyện đang trở nên rắc rối hơn rồi.
Xem truyện quái lực loạn thần cập nhật đầy đủ nhất tại quailucloanthan.com
