Truyện Quái lực loạn thần Chương 131: Thực Lực (1) tại quailucloanthan.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Trương Lăng Nhạc, một trong những ứng cử viên cho vị trí Hội chủ tiếp theo.
Xuất thân của y là một ẩn số, và có rất nhiều người nghi ngờ về tính cách và hành vi của y.
Mặc dù đầy tham vọng, nhưng những người công nhận Trương Lăng Nhạc đều tin rằng tài năng của y sẽ đưa Thiên Địa Hội trở lại đỉnh cao của võ lâm Trung Nguyên.
Giống như Đại đệ tử Na Luật Lương, Trương Lăng Nhạc đã xây dựng được một lực lượng đáng kể.
Ước tính lực lượng của y chiếm khoảng ba phần mười của Thiên Địa Hội.
Trong số những người ủng hộ y, có một nhóm các cao thủ trẻ tuổi được gọi là “Ngũ Nhạc Hội”.
Năm ngọn núi hùng vĩ.
Cái tên này tượng trưng cho năm thuộc hạ được y yêu quý nhất.
Là người thích xếp hạng và thứ bậc, Trương Lăng Nhạc thường xuyên tổ chức các trận đấu giữa những thuộc hạ của mình để tạo động lực cạnh tranh và thiết lập lại thứ hạng.
Kết quả là, năm cao thủ đã được chọn để thành lập Ngũ Nhạc Hội.
Ngoại trừ Trương Lăng Nhạc, có tổng cộng năm người.
Trong số đó,mdgbsm ngoại trừ nữ hộ vệ của Hồ Tông Hiệp, Đại Đoàn chủ Bất Diệt Đoàn, thì từ Nhị Nhạc đến Ngũ Nhạc đều có mặt.
Hầu hết mọi người đều cho rằng Hồ Tông Hiệp, đệ tử của Phá Phủ Vương Hồ Thái Cương, một trong Bát Tinh kiêm Ngũ Vương Thiên Địa Hội sẽ là Nhất Nhạc hoặc Nhị Nhạc, nhưng thực tế lại khác.
‘Nhị Nhạc, Vi Mạnh Thiên.’3
Mặc dù bị mù, nhưng ông ta là một cao thủ có thể cạnh tranh vị trí Nhất Nhạc.
Ông ta là thành viên duy nhất của Ngũ Nhạc Hội không phải là người của Thiên Địa Hội, và cũng giống như võ công của mình, ông ta sở hữu một khả năng đặc biệt khiến mọi người phải dè chừng.
Đó là khả năng siêu việt của ông ta sau khi mất đi thị lực.0
Thính giác của ông ta đã trở nên nhạy hơn gấp trăm lần, vô cùng nhạy bén.
[Một khả năng hữu ích.]Trương Lăng Nhạc đánh giá cao khả năng thính giác của Vi Mạnh Thiên.
Nhờ có thính giác phi thường này, Vi Mạnh Thiên có thể đọc được cảm xúc của người khác, phân biệt sự thật và dối trá.
– Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
‘…Ổn định.’
Vi Mạnh Thiên đã chú ý đến nhịp tim của Mộc Kinh Vân từ lần đầu tiên gặp mặt.
Thông thường, ông ta sẽ không để ý đến những người xa lạ.
Nhưng lần này, mọi chuyện bắt đầu vì hộ vệ bên cạnh Mộc Kinh Vân.
[Công tử, chúng ta nên đến chào hỏi. Người đứng đầu tiên là Trương Lăng Nhạc, nhị đệ tử của Hội chủ.]Chỉ với đoạn hội thoại này, Vi Mạnh Thiên đã biết được rằng một trong những người đang tiến đến là kẻ lần đầu tiên gặp mặt chủ nhân của mình, Trương Lăng Nhạc.
Thông thường, khi gặp một người có địa vị như đệ tử của Hội chủ, trừ khi là các vị cao thủ đứng đầu, còn không thì nhịp tim của họ sẽ thay đổi rõ rệt do hồi hộp xen lẫn sợ hãi.
Nhưng,
‘Quá ổn định.’
Nhịp tim của tiểu tử đó không hề thay đổi.
Nó chỉ đập đều đều, quá đều đặn.8
Ngay cả khi gặp ác mộng, nhịp tim của một người cũng sẽ thay đổi, vậy tại sao nhịp tim của người này lại ổn định đến vậy?
Nó gần giống như nhịp tim của một sát thủ được huấn luyện bài bản.
Nhưng ngay cả sát thủ cũng có lúc thay đổi nhịp tim.
‘Hắn là ai?’
Đây là lần đầu tiên Vi Mạnh Thiên gặp người này.
Vì bị mù, ông ta thường phân biệt người khác bằng tiếng bước chân, nhịp tim hoặc những âm thanh đặc trưng của họ.
Nhưng người này hoàn toàn xa lạ với ông ta.
‘Ngay cả khi nhìn thấy công tử, hắn vẫn giữ được bình tĩnh…’0
Dựa trên nội lực tỏa ra, Vi Mạnh Thiên cảm nhận được người này hẳn là đang ở cảnh giới tuyệt đỉnh sơ kỳ, nhưng thế thì càng lạ hơn. Hắn phải đối mặt với cả đống người mạnh hơn hắn, chưa kể đến công tử còn là đệ tử của Hội chủ nhưng hắn thật sự không hề sợ hãi.
Và Vi Mạnh Thiên nhận ra Mộc Kinh Vân thực sự đặc biệt thông qua bài kiểm tra của Trương Lăng Nhạc.
Mặc dù bị mất thị lực, nhưng ông ta hiểu rõ tầm quan trọng của đôi mắt đối với con người.
Vì vậy, ông ta biết rằng khi ai đó nhắm vào mắt mình, nhịp tim của họ sẽ tăng vọt so với bình thường.
Tuy nhiên,
– Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
‘…Tiểu tử đó là ai vậy?’
“Sao nhịp tim của hắn lại chẳng khác gì lúc nãy chứ?”
Nhìn những phản ứng và âm thanh khi di chuyển, có vẻ như Mộc Kinh Vân đã giật mình vì ngạc nhiên, nhưng nhịp tim vẫn không hề thay đổi.
Nó cứ đều đều như thể hắn đang trải qua cuộc sống hàng ngày vậy.
‘Chuyện gì thế này?’3
Đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải trường hợp như vậy.
Chẳng có gì thể hiện cảm xúc rõ ràng hơn nhịp tim cả.
Nhưng làm sao có thể như vậy được chứ?
Tuy nghi hoặc nhưng Vi Mạnh Thiên cũng nhanh chóng khẳng định điều mình vừa cảm nhận được.
“Nếu tai của thuộc hạ không có vấn đề gì, thì tên kia hoàn toàn không hề sợ hãi đâu, công tử.”
“······Hoàn toàn không sợ hãi ư?”
Nghe Vi Mạnh Thiên nói vậy, Trương Lăng Nhạc liền nhìn Mộc Kinh Vân bằng ánh mắt sắc bén.
Tuy không rõ lắm nhưng y rất tin tưởng vào khả năng nhìn thấu người khác của Vi Mạnh Thiên.
“Ngươi…thật sự không hề ngạc nhiên sao?”
Nghe y hỏi vậy, Mộc Kinh Vân vội vàng xua tay.3
“…Làm sao có chuyện đó được chứ? Bị tấn công bất ngờ như vậy mà không ngạc nhiên thì là người kiểu gì chứ….”
-Cạch!
Lúc này, Trương Lăng Nhạc đưa đầu cây quạt gõ nhẹ lên ngực Mộc Kinh Vân.
Tuy không sở hữu giác quan siêu việt như Vi Mạnh Thiên nhưng y có thể phán đoán nhịp tim của đối phương thông qua vật trung gian mà không cần phải trực tiếp chạm vào.
Ngay sau đó, Trương Lăng Nhạc mỉm cười lên tiếng.
“Tiểu tử này thú vị đấy.”
“Sao cơ? Chẳng lẽ lời Vi Mạnh Thiên nói là sự thật sao?”
Nữ nhân mặc y phục đỏ với đôi môi dày lên tiếng hỏi với vẻ thích thú.
Trương Lăng Nhạc đưa cây quạt lướt qua ngực, sau đó nâng cằm Mộc Kinh Vân lên, nói.
“Là do gan ngươi lớn, hay là do ngươi đang che giấu thực lực đây?”
Ánh mắt Trương Lăng Nhạc như xuyên thấu qua Mộc Kinh Vân.
Thấy y như vậy, Mộc Kinh Vân thầm than trong lòng.
Hắn đã nghĩ rằng chỉ cần quản lý biểu cảm và diễn xuất một chút là có thể qua mắt được, nhưng có vẻ như tên mù kia khó đối phó hơn hắn tưởng.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải kẻ có thể nghe được nhịp tim.
-Bình tĩnh nào, phàm nhân. Dù thính giác của tên đó có nhạy bén đến đâu thì thực lực thật sự của người cũng chưa bị bại lộ.
Thanh Linh lên tiếng trấn an Mộc Kinh Vân.
Tình hình hiện tại khác với lúc ở Thí Huyết Cốc.
Nếu trở thành kẻ thù của đệ tử Hội chủ thì không chỉ phiền phức mà còn có thể khiến việc trả thù của hắn và cả nàng trở nên xa vời trước khi cả hai kịp làm gì đó.
‘Tiểu tử này mà hành động thiếu suy nghĩ thì tiêu đời.’
Dù đã ở bên cạnh nhau một thời gian nhưng hành động của Mộc Kinh Vân vẫn luôn khó đoán.
Chính vì vậy mà Thanh Linh cũng rất lo lắng.
Trong tình huống chưa chuẩn bị kỹ càng, kìm nén cảm xúc là thượng sách.
Lúc này, Mộc Kinh Vân lên tiếng.
“Nghe nói ngài là một trong những người thân cận nhất với Hội chủ.”
“Hửm?”
Nghe Mộc Kinh Vân nói vậy, một bên lông mày của Trương Lăng Nhạc hơi nhướn lên.
Có vẻ như y không ghét câu hỏi vừa rồi.
Mộc Kinh Vân tiếp tục.
“Sư phụ của ta từng dạy rằng, dù có gặp phải mãnh hổ thì cũng phải thật bình tĩnh mới có thể sống sót.”
Nghe vậy, khóe miệng Trương Lăng Nhạc khẽ nhếch lên.
Khác với vẻ ngoài, tiểu tử này cũng biết cách ăn nói đấy.
Hắn ví y như mãnh hổ, ý chỉ y là kẻ có sức mạnh khó lường, còn việc hắn cố gắng giữ bình tĩnh là để hạ thấp bản thân trước mặt y.
Trương Lăng Nhạc lên tiếng.
“Xem ra ngươi cũng biết cách cư xử đấy.”
“Dù gan có lớn đến đâu thì công tử muốn giết ta cũng dễ như trở bàn tay, làm sao ta dám hành động lỗ mãng trước mặt ngài chứ?”
“Ngươi không ngu ngốc. Biết cách cư xử thì sẽ sống lâu đấy.”
-Rắc!
Mộc Kinh Vân liếc nhìn cây quạt đang kề sát cổ mình.
Tuy không có lưỡi sắc bén nhưng sát khí tỏa ra từ cây quạt khiến hắn có cảm giác như nó có thể kết liễu hắn bất cứ lúc nào.
Quả nhiên là đệ tử của Hội chủ Thiên Địa Hội, không phải dạng vừa đâu.
“······Ta sẽ ghi nhớ lời ngài dạy.”
Nghe Mộc Kinh Vân trả lời, Trương Lăng Nhạc khẽ cười, sau đó bỏ cây quạt xuống, khoanh tay sau lưng, lùi lại vài bước.
Cuối cùng y cũng định bỏ qua chuyện này sao?
Khi Mộc Kinh Vân đang thầm nghĩ thì Trương Lăng Nhạc vừa đi về phía trước vừa lên tiếng.
“Tuy rằng ngươi rất biết cách cư xử, nhưng nếu không có thực lực thì không thể nào bình tĩnh đến vậy được. Ngươi thấy sao, Mạnh Thiên?”
“Đúng vậy, công tử.”
“Ta cho rằng tiểu tử nhà ngươi đang che giấu thực lực đấy. Nhưng ngươi dùng phương pháp gì, thủ đoạn gì thì ta cũng không rõ.”
Nghe vậy, Mộc Kinh Vân cúi đầu, cung kính nói.
“Làm sao có chuyện đó được? Ta không xứng đáng để ngài kỳ vọng đâu.”
“Kẻ không xứng đáng thì làm sao có thể đứng đầu thử thách của Thí Huyết Cốc chứ? Ngươi thấy sao, Tông Hiệp?”
-Ực ực!
Nghe Trương Lăng Nhạc hỏi, Hồ Tông Hiệp, Đại Đoàn chủ của Bất Diệt Đoàn, nốc một ngụm rượu, sau đó dùng tay áo lau miệng, đáp.
“Nếu nói hắn đứng đầu với thực lực hiện tại thì chỉ có thể là do được trời ban cho vận may hoặc là có uẩn khúc gì trong nội bộ Thí Huyết Cốc.”
“Ta cũng nghĩ vậy.”
-Vút!
Đúng lúc này, ông già mù Vi Mạnh Thiên rút thanh kiếm giấu trong cây gậy trúc ra.
Lưỡi kiếm sắc bén lộ diện.
“Chỉ cần thử một chút là rõ ngay thôi. Công tử, hãy giao việc này cho thuộc hạ. Ta sẽ kiểm chứng.”
Nghe vậy, nữ nhân mặc y phục đỏ với đôi môi dày cũng bước lên.
“Hô hô hô. Để ta làm cho. Ta muốn xem thử dung mạo đẹp đẽ kia có đi kèm với thực lực xứng đáng hay không.”
Trương Lăng Nhạc bật cười trước sự nhiệt tình của hai người, lắc đầu rồi quay sang tên to con cơ bắp, râu ria xồm xoàm như Trương Dực Đức*, người nãy giờ vẫn im lặng.
*Trương Dực Đức là tên tự của Trương Phi trong Tam Quốc.
“Tạ Mạc Phàm.”
“Có thuộc hạ.”
“Ta muốn xem thực lực thật sự của vị tiểu bằng hữu kia.”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Lời vừa dứt,
– Xoẹt!
Tạ Mạc Phàm, nam nhân to con nãy giờ vẫn đứng im, đột nhiên di chuyển.
Với động tác nhanh nhẹn khó tin đi kèm với thân hình đồ sộ, Tạ Mạc Phàm lao tới, hai tay đan vào nhau như muốn bổ xuống đầu Mộc Kinh Vân.
– Vút!
Mộc Kinh Vân thi triển bộ pháp, lùi về phía sau.
Tạ Mạc Phàm hạ tay xuống, vẫn hung hăng nhào tới như một con heo rừng hung dữ.
Khí thế của hắn ta như muốn nghiền nát mọi thứ.
Tuy nhiên, Mộc Kinh Vân vẫn giữ được bình tĩnh, tiếp tục thi triển bộ pháp để giữ khoảng cách.
– Bịch! Bịch! Bịch!
“Hừ!”
Tạ Mạc Phàm dậm chân xuống đất, tung nắm đấm về phía Mộc Kinh Vân đang lùi dần.
– Ầm!
Ngay lúc đó,
– Vút!
Một luồng ánh sáng trắng phát ra từ nắm đấm của Tạ Mạc Phàm, một lực vô hình nào đó ập đến ngay mặt Mộc Kinh Vân.
Đó chính là quyền phong.
Quyền phong mang theo nội lực ập đến quá nhanh, Mộc Kinh Vân không thể né được, đành phải đưa hai tay lên đỡ.
– Vút!
Cơn quyền phong ập vào tay, đẩy Mộc Kinh Vân lùi lại sáu bước.
– Rắc!
Cánh tay tê rần, Mộc Kinh Vân nheo mắt.
Dù đã đoán trước được phần nào tên này khá mạnh do nội lực của hắn toả ra, nhưng quả thực Tạ Mạc Phàm là một cao thủ đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh.
Chỉ xét riêng về lực đạo trong mỗi đòn đánh, hắn ta còn mạnh hơn cả Mộc Kinh Vân.
Có vẻ như hắn ta đã đạt đến cảnh giới nội công và ngoại công gần như sắp đột phá đến cảnh giới siêu tuyệt đỉnh.
‘Không ổn rồi.’
Bởi vì phải che giấu thực lực, Mộc Kinh Vân khó lòng chống đỡ nổi hắn ta.
Nhưng nếu để lộ toàn bộ thực lực, hắn sẽ rơi vào bẫy của Trương Lăng Nhạc.
‘Chẳng còn cách nào khác.’
Thà bị đánh vài cái rồi chuồn còn hơn.
Mộc Kinh Vân không phải loại người coi trọng thể diện.
So với việc bị cuốn vào rắc rối, thà chịu đau một chút còn hơn.
Đúng lúc đó,
– Bốp!
Tạ Mạc Phàm đột ngột lao tới, nắm đấm giáng thẳng vào mặt Mộc Kinh Vân, khiến đầu hắn đập mạnh xuống đất.
– Rầm!
‘Hự.’
Cú này khá đau đấy.
Nhưng Mộc Kinh Vân chẳng hề nao núng.
Hắn từng trải qua những cơn đau còn kinh khủng hơn thế mà không hề rên rỉ.
Lúc này, Tạ Mạc Phàm tiếp tục tung một cước vào bụng Mộc Kinh Vân vẫn đang nằm sấp dưới đất.
– Bốp!
– Rắc!
Mộc Kinh Vân bị đánh trúng bụng, cong người như tôm, bị đẩy lùi hẳn về phía sau.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Hồ Tông Hiệp tặc lưỡi, lắc đầu.
“Chậc chậc, tiêu rồi, tiêu rồi.”
Nhìn bộ pháp của Mộc Kinh Vân, Hồ Tông Hiệp cứ ngỡ hắn cũng phải đạt đến bình cảnh của tuyệt đỉnh, nhưng nhìn hắn bị đánh cho te tua thế kia, có vẻ như không phải.
Dù là kẻ đứng cuối trong Ngũ nhạc, nhưng Tạ Mạc Phàm cũng là một cao thủ gần đạt đến cảnh giới siêu tuyệt đỉnh.
Một khi hắn ta đã liều mạng, thì dù là Hồ Tông Hiệp cũng khó lòng chống đỡ.
“Hừm.”
‘Chỉ được đến thế thôi sao.’
Nhị đồ đệ của Hội chủ, Trương Lăng Nhạc lộ rõ vẻ thất vọng trong mắt.
Y cứ ngỡ Mộc Kinh Vân sẽ thể hiện được nhiều hơn thế, nhưng giờ đây, chứng kiến hắn bị đánh cho te tua, y cảm thấy vô cùng thất vọng.
Dù sao thì dù có che giấu thực lực đến đâu, Mộc Kinh Vân cũng không thể nào là đối thủ của Tạ Mạc Phàm, một trong Ngũ nhạc.
“Thôi được, dừng lại…”
Trương Lăng Nhạc định ra lệnh dừng tay,
“Nhịp tim của hắn vẫn bình thường.”
“Cái gì?”
“Hãy để ta.”
– Xoẹt!
Vừa dứt lời, một bóng người lao ra.
Đó chính là Nhị nhạc, ông già mù, Vi Mạnh Thiên.
– Vút!
Rút thanh kiếm giấu trong cây gậy tre, Vi Mạnh Thiên lao tới như chớp, chém thẳng vào cổ Mộc Kinh Vân, người vẫn đang bị Tạ Mạc Phàm tấn công.
Sát khí tỏa ra ngùn ngụt, ông ta vung kiếm với khí thế như muốn chém bay đầu đối thủ trong một nhát.
– Xoẹt!
Lưỡi kiếm sắp chạm vào cổ thì,
– Cheng!
– Vụt!
‘Hả!?’
Đôi mắt của Tạ Mạc Phàm trợn trừng.
Mộc Kinh Vân đã dùng tay trái dễ dàng chặn đứng cú đấm của hắn ta, và không biết từ lúc nào đã rút kiếm ra đỡ được chiêu kiếm của Vi Mạnh Thiên.
“Ngươi…”
Hắn ta định nói “Ngươi giấu nghề!”, nhưng Mộc Kinh Vân lại như không thèm để ý đến hắn ta, chỉ nhìn Vi Mạnh Thiên mù lòa. nói:
“Ta đã nương tay với ngươi rồi, đừng có làm khó ta nữa.”
“Ngươi nói cái gì?”
Tiểu tử này dám nói hắn đã nương tay với bọn họ sao?
Tạ Mạc Phàm tức giận, vùng tay khỏi Mộc Kinh Vân và tung cú đấm bằng tay còn lại vào mặt hắn.
Nhưng,
– Rắc!
“Ư…”
– Bịch!
Cùng lúc tiếng xương gãy vang lên, Tạ Mạc Phàm kêu lên đau đớn. Cổ tay phải của hắn ta bị bẻ gãy, cả người bị ép quỳ xuống đất.
‘Tên này… công lực gì thế này?’
Tạ Mạc Phàm kinh hãi tột độ.
Công lực của tiểu tử này còn cao hơn cả hắn, kẻ đã gần đạt đến cảnh giới siêu tuyệt đỉnh.
Xem truyện quái lực loạn thần cập nhật đầy đủ nhất tại quailucloanthan.com
