Chương 100: Bảo khố (3)
Vô Nguyệt Không Kiếm, Nguyệt Hướng Bại Kiếm.
Vào lúc khắc ghi những chiêu thức này, trong đầu Mộc Kinh Vân hiện lên hình ảnh một nam nhân với khuôn mặt nhợt nhạt, mang dáng vẻ của một học giả, tay cầm kiếm thi triển kiếm pháp.
– Xoẹt xoẹt xoẹt!
Kiếm lộ tựa như vầng trăng tròn đầy, khiến Mộc Kinh Vân chứng kiến mà nổi da gà khắp người.
Bước vào bảo khố của Thí Huyết Cốc, Mộc Kinh Vân đã trải qua trạng thái vô ngã khi khắc ghi những bí kíp mà Thanh Linh yêu cầu, nhưng kiếm chiêu này lại mang đến một sự kinh hoàng mà không thứ nào có thể so sánh được.
Mộc Kinh Vân nhìn chằm chằm chiêu thức với đôi mắt trống rỗng.
Nhìn Mộc Kinh Vân đang chìm đắm, Thanh Linh thầm nghĩ.
‘Dù vận may đã đến, lấy được bí kíp gốc, nhưng vừa nhìn đã lập tức rơi vào trạng thái vô ngã sao?’
Khả năng tập trung thật đáng kinh ngạc.
Nhìn đôi mắt hắn run rẩy, có vẻ như Mộc Kinh Vân đã rất sốc trước kiếm chiêu khác biệt này.3
Ta hiểu mà.
Bản thân ta khi còn sống, khi nhìn thấy nó cũng đã vô cùng kinh ngạc.
Vô Nguyệt Không Kiếm, Nguyệt Hướng Bại Kiếm.
Kiếm mdgbsmpháp của một trong 5 tuyệt thế kiếm khách hàng đầu(1) của thời kỳ Võ Lâm cũ nay vốn đã lụi tàn, thời kỳ được mệnh danh là khốc liệt nhất trong lịch sử võ lâm.
Mặc dù chỉ còn lại hai chiêu thức do bị hư hại, nhưng sau khi nhìn thấy nó, Thanh Linh đã ngộ ra được rất nhiều điều, đủ để hoàn thiện Nguyệt Kiếm Thức còn dang dở của nàng.
‘Nếu hắn hiểu được một chút giá trị ẩn chứa trong từng đường kiếm, thì dù thời gian luyện tập có ngắn ngủi, nhãn lực về kiếm của hắn cũng sẽ tăng lên vượt bậc.”
Mặc dù không biết ở trình độ hiện tại, Mộc Kinh Vân có thể hiểu được bao nhiêu.
Nhưng không giống như trước đây, trạng thái vô ngã lần này kéo dài bất thường.
Hầu hết các bí kíp khác đều kết thúc sau khoảng ba mươi tức hơi thở, nhưng đến giờ hắn vẫn đang nhìn chằm chằm vào chiêu thức đó.
– Xoẹt xoẹt!
‘Không có lấy một động tác dư thừa!’
Mộc Kinh Vân không ngừng cảm thán khi nhìn nam nhân trung niên phong thái học giả đang thi triển chiêu thức.
Những chiêu thức kiếm pháp mà hắn đã thấy trước đó đều có những động tác và đường kiếm không cần thiết, nhưng kiếm pháp này thì hoàn toàn không có.
Mỗi đường kiếm đều đẹp mắt, tập trung hoàn toàn vào việc giết chết đối thủ.0
‘Chậc…’
Cứ như đang xem một tác phẩm nghệ thuật vậy.
Nó có sức hút khiến người ta muốn nhìn chằm chằm mãi không thôi.8
Đối với Mộc Kinh Vân, kiếm pháp này chính là vẻ đẹp kết hợp giữa cái chết và sự sắc bén của kiếm.
– Xoẹt!
Mộc Kinh Vân bắt đầu hòa mình vào nam nhân trung niên phong thái học giả kia, cùng nhau thi triển kiếm chiêu.
Ngay lúc đó,
– Xoẹt!
Từ cơ thể Mộc Kinh Vân tỏa ra tử khí, khí tức của cái chết.
– Cái gì?
Người bình thường không thể nhìn thấy, nhưng Thanh Linh với Quỷ Nhãn lại có thể nhìn thấy rõ ràng.
Tử khí cuồn cuộn lan tỏa khắp xung quanh.
– Ngươi…
Thanh Linh định gọi Mộc Kinh Vân, nhưng rồi lại thôi.
Nghĩ lại thì, tử khí cũng không phải thứ mà người sống có thể cảm nhận được, và nhìn trạng thái hiện tại của Mộc Kinh Vân, có vẻ như hắn đã vượt qua trạng thái vô ngã và lĩnh ngộ được điều gì đó.
‘Rốt cuộc hắn đã lĩnh ngộ được điều gì mà tử khí lại tuôn ra từ cơ thể, cụ thể hóa đậm đặc như vậy?’0
Thật tò mò.
Tử khí vẫn đang cuồn cuộn như sóng nước.
Thanh Linh không khỏi kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng này.
Mặc dù trông giống như những con sóng đơn giản, nhưng trong mắt những người đã vượt qua giới hạn và am hiểu võ công như nàng, chúng lại giống như kiếm khí.3
“Tên nhóc này… Không lẽ nào?”
Liệu có phải hắn đang hòa mình với nét bút trên kiếm phổ và tái hiện chiêu thức trong đầu?
Thanh Linh sững sờ.
Ở trình độ của Mộc Kinh Vân, điều này là hoàn toàn bất khả thi.
Chỉ khi đạt đến cảnh giới siêu tuyệt đỉnh, người ta mới có thể hình dung ra hình ảnh trong đầu bằng cách nhìn vào chữ viết hoặc dấu vết kiếm.
Vậy mà Mộc Kinh Vân, người thậm chí còn chưa đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh, lại có thể làm được điều này?3
‘… Hắn đã khiến mình ngạc nhiên bao nhiêu lần trong ngày hôm nay nhỉ?’
Thông qua kiếm phổ, hắn hình dung chiêu thức trong đầu, sau đó đạt được giác ngộ.
Điều mà nàng chưa từng mong đợi ở trình độ hiện tại của hắn lại đang diễn ra ngay trước mặt nàng.
Trong khi Thanh Linh đang chờ đợi,
– Rắc! Rắc!
Gần cuối tầng 3, nơi đặt các kệ sách, có một lối vào hình hang động được khoét sâu vào trong từ một khoảng trống.
Có một đường kẻ màu đỏ ở đó, một trong những kệ sách bên trong bắt đầu rung lên và phát ra tiếng động.
Tuy nhiên, âm thanh không lớn lắm, và cả Thanh Linh, người đang ở trong con rối gỗ, và Mộc Kinh Vân, người đang chìm trong trạng thái vô ngã, đều không nghe thấy.
“Hầy.”
Quách Văn Kỳ, một trong những cao thủ hàng đầu của Thí Huyết Cốc, thở dài với vẻ mặt chán nản.
Vì chỉ có hắn ta và Cốc chủ Lý Chi Viêm biết vị trí bảo khố, nên hắn không thể nào giao phó việc này cho thuộc hạ và phải tự mình dẫn đường.
Kết quả là hắn ta phải chờ đợi ở đây cả một canh giờ.
Hắn ta cảm thấy bất mãn vì phải làm điều này cho một con tin xuất thân từ chính phái, người mà hắn ta không hề ưa.
“Thật khó hiểu. Cả Hội chủ và Cốc chủ, rốt cuộc họ đang nghĩ gì vậy?”
Sự thất thường của Hội chủ là chuyện thường ngày, nhưng Cốc chủ Lý Chi Viêm là người không hề che giấu sự ghét bỏ của mình đối với Hội chủ.
Vậy tại sao y lại đối xử đặc biệt với một kẻ có thể trở thành mũi tên nhọn nhắm vào mình như Mộc Kinh Vân chứ?
‘Bọn họ đang toan tính điều gì chứ?’
Trong khi đầu óc hắn ta đang tràn ngập nghi ngờ,
– Bụp!
‘Hả!?’
Quách Văn Kỳ giật mình quay đầu lại khi nghe thấy tiếng động xào xạc của bụi cây từ đâu đó.
Đôi mắt hắn ta mở to kinh ngạc.
Phía sau hắn ta đã xuất hiện hai người từ lúc nào không hay: một người có thân hình mảnh khảnh, đội nón lá che mặt và một thanh niên trẻ, khoảng hai mươi tuổi với vẻ ngoài tuấn tú đeo một thanh đao lớn sau lưng.
‘Kẻ nào dám?’
Đây là Thí Huyết Cốc.
Những kẻ này là ai mà dám xông vào đây?
Quách Văn Kỳ định đưa tay về phía chuôi kiếm bên hông.
Đúng lúc đó,
– Bốp!
‘Cái…?’
Chưa kịp rút kiếm, một bàn tay của chàng trai trẻ tuổi đã ấn nhẹ vào mu bàn tay hắn ta.
“Ngươi…”
“Nhìn trang phục, có vẻ ngươi là người của Thí Huyết Cốc. Bình tĩnh nào.”
Lời nói của chàng trai trẻ tuổi khiến Quách Văn Kỳ cau mày.
Tên này biết thân phận của hắn ta.
Từ việc chặn hắn ta rút kiếm trong tích tắc cho đến khinh công phi phàm, có vẻ như đây là người của bản Hội.
Vì vậy, Quách Văn Kỳ hỏi,
“Ngươi là ai?”
Chàng trai trẻ tuổi lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ bài và giơ lên.
‘!!!!!’
Mắt Quách Văn Kỳ mở to kinh ngạc.
Biểu tượng được khắc trên tấm thẻ bài đó tượng trưng cho Minh Đạo Vương.
Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên đang ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào cây hương, ngã người ra sau ngáp dài.
Rồi ông ta nghiêng đầu, ánh mắt rời khỏi cây hương, nhìn về một nơi khác.
Đó là bên trong bảo khố, nơi chất đầy bí kíp võ công.
‘Hừm.’
Người mà ông ta đang quan sát là Mộc Kinh Vân, hắn đang cầm một cuốn sách trên tay và chăm chú đọc.
Cho đến lúc này, hắn dường như chỉ đang qua loa lật giở các cuốn bí kíp.
Tuy nhiên, không giống như những bí kíp khác, lần này hắn lại tập trung thế kia, có vẻ như cuối cùng hắn đã tìm được bí kíp phù hợp.
‘Tốt rồi.’
Có lẽ hắn sẽ ra ngoài trước khi hết một canh giờ.
Đúng lúc đó,
Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên, người đang quan sát Mộc Kinh Vân, đột nhiên đứng dậy và quay lại.
‘Cái gì thế?’
Ông ta cảm nhận được sự hiện diện của ai đó.
Có vẻ như không phải là võ sĩ cấp cao Quách Văn Kỳ đã đưa Mộc Kinh Vân đến đây.
Người vừa bước vào có võ công cao hơn Quách Văn Kỳ rất nhiều.
Người này gần như ngang ngửa với cấp bậc Đoàn chủ.
‘Là ai vậy?’
Nếu không phải Quách, thì ai đã vào trong này?
– Bịch bịch bịch!
Trong khi ông ta đang cảnh giác, tiếng bước chân vang lên.
Trong tầm nhìn của ông ta, một người có thân hình mảnh khảnh, đội nón lá che mặt bằng vải gai, và một thanh niên tuấn tú, đang đi sau lưng người đó.
Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên lên tiếng, đủ lớn để họ nghe thấy:
“Các vị là ai?”
Trước hết, vì họ biết vị trí này, nên rất có thể họ đến từ tổng đàn.
Tuy nhiên, ngay cả khi họ là người của tổng đàn, họ cũng không được phép vào đây nếu không được cho phép.
Lúc này, chàng trai trẻ tuổi lấy ra thứ gì đó từ trong ngực.
Rồi y chắp tay thi lễ, nói:
“Xin hỏi ngài có phải là khố tàng sứ không? Ta là Diệp Vĩ Tiên, môn đồ của Minh Đạo Vương.”
‘Đệ tử của Minh Đạo Vương?’
Hai mắt Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên sáng lên.
Một đệ tử của Minh Đạo Vương, một trong Ngũ Vương, những người lãnh đạo Thiên Địa Hội, lại đến đây.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
‘Mới chỉ hai mươi tuổi mà đã đạt đến trình độ này rồi sao?’
Thật đáng kinh ngạc.
Lời đồn rằng hầu hết các đệ tử của Ngũ Vương đều là những cao thủ có võ công ngang ngửa hoặc cao hơn cấp bậc Đoàn chủ không phải là nói quá.
Y có vẻ mạnh đến mức Dương Vũ Nguyên cũng không dám chắc, nếu giao đấu, ông ta có thể thắng được y hay không.
Nhưng người bên cạnh y là ai?
‘… Dù ở gần như vậy, nhưng mình gần như không cảm nhận được khí tức của người đó. Ngay cả mình cũng không thể đánh giá được trình độ của người đó.’
Một cao thủ.
Hơn nữa, còn mạnh hơn cả người đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh như Dương Vũ Nguyên.
Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên định hỏi xem người bên cạnh đệ tử của Minh Đạo Vương là ai.
“Ta là Dương Vũ Nguyên, Đoàn chủ, Khố tàng sứ của nơi này. Còn vị bên cạnh…”
“Ngài là Khố tàng sứ thì tốt rồi. Chúng ta đang tìm một số bí kíp võ công, chúng ta có thể vào trong được chứ?”
Trước khi ông ta kịp hỏi, người thanh niên đã hỏi thẳng xem họ có thể vào trong bảo khố hay không, Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên lắc đầu và đáp:
“Rất tiếc, nhưng theo quy định, không ai được phép tự ý vào đây.”
“Quy định? Của Thí Huyết Cốc…”
“Không, quy định của bản Hội. Ta không biết bằng cách nào mà đệ tử của Minh Đạo Vương biết được vị trí của nơi này, nhưng theo quy định, nơi này sẽ không được mở cửa trừ trường hợp đặc biệt. Nếu các vị đang tìm kiếm thứ gì đó, hãy đến bảo khố ở tổng đàn…”
“Chúng ta đến đây vì cần bản gốc.”
“………”
Lời nói của Diệp Vĩ Tiên, đệ tử của Minh Đạo Vương, khiến hai mắt Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên nheo lại.
Ông ta không biết họ lấy thông tin này từ đâu, nhưng tại sao bọn họ lại biết bí mật của bảo khố này?
Là ai đã nói cho bọn họ?
Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên hoang mang, nhưng rồi ông ta lại lắc đầu.
Ngay cả khi bọn họ biết rằng đây là bảo khố chứa bản gốc, theo quy định của bản Hội, ông ta cũng không thể cho bọn họ vào.
“Xin lỗi, ngay cả khi là đệ tử của Ngũ Vương thì ngươi cũng không thể vào đây. Hãy quay về…”
“Hừ, ta thật sự không muốn phải nói ra điều này, nhưng mà Dương Đoàn chủ, ngươi có biết người đang đứng trước mặt ngươi là ai không?”
Làm sao mà biết được khi các ngươi cứ che mặt chứ? Trong lúc Dương Vũ Nguyên đang thắc mắc, người đeo mạng che mặt bằng lụa mỏng liền vén tà áo lên, để lộ một tấm thẻ bài hình tròn được làm bằng ngọc.
‘!!!!!!’
– Xoạt!
Ngay khi nhìn thấy nó, Dương Vũ Nguyên liền quỳ một gối xuống.
Rồi chắp hai tay vái chào, cung kính nói.
“Đoàn chủ Dương Vũ Nguyên xin bái kiến…”
“Suỵt, im lặng.”
Người đeo mạng che mặt lên tiếng.
Giọng nói đó không phải của nam nhân mà là của nữ nhân.
Nghe thấy mệnh lệnh, Dương Vũ Nguyên lập tức im bặt.
‘Sao người này lại ở đây?’
Dương Vũ Nguyên cố gắng hết sức để che giấu cảm xúc, nhưng trong lòng ông ta đang thầm kinh hãi.
Nữ nhân này chính là vị đại nhân vật nổi tiếng kia sao?
Tuy chỉ từng nghe qua lời đồn, nhưng quả thực là rất bất ngờ.
‘Lại lợi hại đến mức này sao?’
Với khả năng cảm nhận của mình, Dương Vũ Nguyên hoàn toàn không thể nào đoán được thực lực của người này đến đâu. Xem ra những lời đồn đại quả nhiên không sai.
Nhìn thấy khí thế áp đảo của nữ nhân bí ẩn, Diệp Vĩ Tiên – đệ tử của Minh Đạo Vương – liền lên tiếng.
“Vậy thì chúng ta có thể vào trong được rồi chứ?”
Vừa nói, hắn ta vừa định đi vào trong cùng với nữ nhân kia.
– Xoạt!
Dương Vũ Nguyên vội vàng đứng dậy, chặn bọn họ lại.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Xin lỗi, nhưng mà hiện tại bên trong…”
“Ta biết, có một tên ứng viên vừa đạt được ba thẻ bài hạng nhất của Thí Huyết Cốc đang ở trong đó để chọn bí kíp võ công.”
“Sao ngài lại biết?”
“Ta nghe được từ tên võ sĩ cấp cao của Thí Huyết Cốc đang ở dưới chân núi nói.”
Hóa ra bọn họ đã biết được thông tin từ Quách Văn Kỳ.
Dương Vũ Nguyên lộ vẻ khó xử, nói.
“Nếu đã biết rồi thì xin hãy đợi một chút được không? Theo quy định thì bên trong…”
“Yên tâm, vị đại nhân này chỉ cần tìm một thứ rồi sẽ rời đi ngay. Chẳng lẽ Dương Đoàn chủ muốn để vị đại nhân này phải chờ đợi một tên ứng viên tầm thường hay sao?”
“Chuyện đó…”
Dương Vũ Nguyên thực sự rất khổ tâm.
Theo quy định, khi có người đang ở trong bảo khố thì những người khác phải đợi bên ngoài.
Nhưng Dương Vũ Nguyên không thể nào cản được nữ nhân bí ẩn này.
Thân phận của nàng ta quá cao quý.
“… Được rồi, các vị cứ vào trong đi. Nhưng hãy nhớ kỹ quy định, chỉ được tìm thứ mình cần rồi rời đi ngay lập tức. Còn nữa…”
Suýt nữa thì ông ta đã nói ra câu “Đừng làm phiền đến ứng viên kia.”
Nhưng rồi ông ta lại thôi.
Với thân phận của những người này, chắc chắn họ sẽ không gây chuyện với một tên ứng viên tầm thường vừa mới đạt được ba tấm thẻ bài hạng nhất ở Thí Huyết Cốc đâu.
“Há há há, được rồi, chúng ta vào trong thôi.”
Và thế là bọn họ đã tiến vào bên trong bảo khố.
Vẻ mặt bất an của Dương Vũ Nguyên hoàn toàn bị bọn họ phớt lờ.
Vừa bước vào trong, Diệp Vĩ Tiên liền kinh ngạc nói với nữ nhân bí ẩn.
“Oa, giống hệt luôn.”
“Ừm.”
Nữ nhân bí ẩn cũng gật đầu đồng tình.
Tuy đã nghe nói là bảo khố này được xây dựng dựa theo kiến trúc của bảo khố ở tổng đàn, nhưng không ngờ lại giống đến vậy.
Bọn họ vừa đi vừa quan sát xung quanh, sau đó liền đi lên tầng 2.
Bởi vì bí kíp mà bọn họ đang tìm kiếm được đặt ở trên đó.
“Xem ra tên nhóc đang ở trên kia chính là tên đệ tử đã giành được ba thẻ bài hạng nhất.”
Nghe thấy vậy, nữ nhân bí ẩn cũng nhìn lên tầng 3, nơi Mộc Kinh Vân đang đứng.
Nhìn Mộc Kinh Vân đang tập trung tinh thần, nữ nhân bí ẩn lên tiếng.
“Giành được ba thẻ bài hạng nhất ở Thí Huyết Cốc, xem ra cũng không tệ.”
Nghe thấy vậy, Diệp Vĩ Tiên khẽ nhíu mày.
Sau đó, y mỉm cười nói.
“Cũng tạm được. Nhưng mà, những đệ tử của Ngũ Vương chúng ta, ai mà không làm được như vậy. Thậm chí, có khi còn giành được nhiều hơn ba thẻ bài ấy chứ.”
“…”
Tuy nói là “đệ tử của Ngũ Vương”, nhưng rõ ràng là y đang ám chỉ bản thân mình.
Ý của y là, nếu như y tham gia thử thách của Thí Huyết Cốc thì đừng nói là ba thẻ bài hạng nhất, có khi y còn giành được tất cả thẻ bài hạng nhất cũng nên.
Mặc dù hiểu ý Diệp Vĩ Tiên đang muốn nói, nữ nhân đội nón vẫn không biểu lộ cảm xúc gì khác. Thay vào đó, nàng ta nhìn Mộc Kinh Vân và lẩm bẩm:
“Một ứng viên có thể giành được ba tấm thẻ bài hạng nhất, khả năng cao sẽ trở thành đệ tử của một trong những vị đứng đầu bản Hội.”
“Chuyện đó thì…”
Có lẽ là vậy.
Với việc giành được ba tấm thẻ bài đứng đầu, khả năng cao hắn là người xuất sắc nhất trong số các ứng viên.
Với trình độ này, có lẽ hắn sẽ vượt qua cửa ải cuối cùng một cách dễ dàng và được một trong những vị đứng đầu bản Hội lựa chọn.
Tuy nhiên, Diệp Vĩ Tiên lại cố gắng gạt đi quan tâm liên tục của nàng ta dành cho Mộc Kinh Vân:
“Nếu năng lực của bản thân xuất chúng thì đúng là như vậy. Nhưng mỗi vị đứng đầu bản Hội đều có sở thích riêng, nên không thể nói trước điều gì.”
“Dù sao thì với nhân tài như thế, cũng nên làm quen sơ sơ, biết đâu tương lai có việc dùng đến.”
Nghe nàng ta nói vậy, trong lòng Diệp Vĩ Tiên cảm thấy không vui.
Y đã dày công sắp xếp buổi gặp mặt này, vậy mà nàng ta lại đi quan tâm đến một tên ứng viên Thí Huyết Cốc, khiến y cảm thấy khó chịu.
Diệp Vĩ Tiên ngẩng đầu nhìn Mộc Kinh Vân.
Thấy hắn đang tập trung vào việc gì đó, y liền quay sang nói với người nữ nhân đội nón:
“Vậy thì tiểu thư đợi ta một lát.”
“Không cần thiết phải…”
“Để ngài tự mình đến gặp một tên ứng viên như kia thì thật không phải phép tắc. Để ta đi gọi hắn đến.”
“…Được rồi.”
Nói xong, Diệp Vĩ Tiên đi lên tầng 3, nơi có giá sách.
Vừa lên đến nơi, Diệp Vĩ Tiên đã khịt mũi khinh thường.
Y vốn đã nghi ngờ, khi lên đến đây, chuyện y nghi ngờ đã được chứng thực, tên ứng viên này đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Nếu không phải vậy, thì ít nhất hắn cũng phải ý thức được sự hiện diện của bọn họ ở tầng dưới, lúc bọn họ ngước nhìn chằm chằm hắn, nhưng hắn lại không hề liếc mắt nhìn lấy một lần.
Điều này khiến Diệp Vĩ Tiên cảm thấy kỳ lạ.
‘Phải làm sao đây?’
Diệp Vĩ Tiên liếc nhìn người nữ nhân đội nón lá đang đợi ở tầng dưới.
Y cảm thấy khó chịu khi nàng ta lại quan tâm đến một tên ứng viên tầm thường như vậy.
Vì vậy, y đang phân vân không biết nên làm gì.
‘…Chắc là đang giác ngộ.’
Việc hắn có thể đứng đó với vẻ mặt ngơ ngẩn đọc sách mà không hề hay biết y đã đến gần như vậy, chắc chắn là hắn đang giác ngộ.
Và quá trình đó vẫn đang diễn ra.
Thông thường, trong trường hợp này, tốt nhất là không nên làm phiền, hoặc nếu có quen biết thì nên lập kết giới bảo vệ xung quanh.
Bởi vì nếu quá trình này bị gián đoạn giữa chừng, nhẹ thì sẽ uổng phí công sức, nặng thì có thể bị tẩu hỏa nhập ma.
‘…Mà kệ, đâu phải chuyện của mình.’
Nhiệm vụ của y chỉ là đưa tên nhóc này đến gặp tiểu thư.
Không thể để tiểu thư phải chờ đợi một tên nhãi nhép như vậy được.
Khóe miệng Diệp Vĩ Tiên nhếch lên một nụ cười nham hiểm.
‘Đừng trách ta, chỉ tại ngươi xui xẻo thôi.’
Nếu tiểu thư không quan tâm đến hắn, y cũng sẽ không cố ý phá hỏng quá trình giác ngộ của Mộc Kinh Vân.
Nghĩ vậy, Diệp Vĩ Tiên đưa tay về phía Mộc Kinh Vân.
‘Chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi, quá trình giác ngộ của hắn sẽ…’
Đúng lúc đó…
– Xoẹt!
Mộc Kinh Vân, người đang mải mê đọc sách với vẻ mặt ngơ ngẩn, bất chợt quay đầu sang nhìn y, phần thân trên vẫn giữ nguyên tư thế.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
‘Hả?’
Bị bắt gặp quả tang, Diệp Vĩ Tiên không khỏi bối rối.
Tên nhóc này lại đúng lúc tỉnh táo lại sao?
Thật là khó xử.
Y đang định chạm vào đầu Mộc Kinh Vân thì bị hắn phát hiện, giờ y phải giải thích thế nào đây?
Trước tiên, có lẽ nên kiếm cớ đã.
“À… Cái này…”
“Ta nghe nói việc cố ý làm phiền người khác khi họ đang trong trạng thái vô ngã hoặc nhập định là hành vi cực kỳ xấu xa, cố ý khiến người đó rơi vào tâm ma, có đúng không?”
“…”
Diệp Vĩ Tiên đã nghẹn lời trong giây lát.
Tên nhóc này vừa mới thoát khỏi trạng thái nhập định, sao lại nắm bắt tình hình nhanh đến vậy?
Lúc này, Diệp Vĩ Tiên giống như kẻ trộm lo sợ bị phát hiện, luống cuống không biết phải nói gì.
“Ngươi biết mà vẫn cố tình làm vậy sao?”
“Này, tên ứng viên kia, có gì đó hiểu lầm…”
“Không cần nhiều lời.”
“Cái gì?”
– Bốp!
“Ư…”
Y thậm chí còn không có thời gian để phản ứng.
Chỉ trong nháy mắt, hổ khẩu(2) được tạo bởi ngón cái và ngón trỏ của Mộc Kinh Vân đã đánh trúng yết hầu của Diệp Vĩ Tiên, khiến đầu y ngửa ra sau.
(1) Nam nhân trung niên “với khuôn mặt nhợt nhạt, mang dáng vẻ của một học giả” xuất hiện trong tâm tưởng của Mộc Kinh Vân lúc này chính là chủ nhân của Vô Nguyệt Không Kiếm, Nguyệt Hướng Bại Kiếm – Nguyệt Ác Kiếm Tư Mã Thác, nhạc phụ (tức: bố vợ) của Chân Vận Huy, 1 trong Tứ Đại Ác Nhân thời bấy giờ trong bộ ‘Tối Thượng Kiếm Cảm’ đang được lên sóng đều đặn Thứ 2 hàng tuần tại Vlogtruyen nhé❗
(2) Hổ khẩu: khoảng hở giữa ngón cái và ngón trỏ, nếu ai đã đọc nhiều bộ kiếm hiệp hẳn sẽ hay thấy từ này.
